Chương 7
Editor: Viên Đường
—
Ba người đợi một lúc lâu nhưng mẹ của đứa nhỏ vẫn chưa trở lại, trong lúc đó, Kiều Nhuế phát hiện cô bé cứ nhìn chằm chằm vào quầy hồ lô ngào đường.
\”Em muốn ăn sao?\”
Cô bé do dự, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức quyến rũ của hồ lô, bèn gật gật đầu.
Kiều Nhuế đứng dậy bước nhanh đến bên sạp, nàng nhanh chóng mua hai xâu hồ lô về, sau đó đưa cho cô bé một xâu.
Xâu còn lại đưa cho Hứa Nhu Gia.
Vừa rồi Hứa Nhu Gia để ý đến từng cử chỉ của Kiều Nhuế, cô thấy Kiều Nhuế mua hai xâu thì nghĩ rằng Kiều Nhuế cũng muốn ăn, nhưng cuối cùng nàng lại đưa cho mình.
Thấy cô do dự không nhận, Kiều Nhuế bèn nói: \”Tôi không thích hồ lô ngào đường, cái này là mua cho cô.\”
Hứa Nhu Gia tiếp nhận, \”Vậy tôi sẽ thích ăn sao?\”
\”Không chắc nữa.\” Kiều Nhuế ngồi lại đúng vị trí, \”Chỉ là cảm thấy chắc hẳn cô sẽ thích.\”
Hứa Nhu xé lớp màng bọc trong suốt bên ngoài ra, để lộ quả sơn trà bụ bẫm được bọc trong một lớp đường màu đỏ đẹp mắt, khiến người ta chỉ muốn ăn ngay. Cô từ tốn cắn một miếng, vị ngọt ngào của lớp đường hòa quyện với vị chua nhẹ của sơn trà từ tốn lan tỏa trong khoang miệng của cô.
\”Tại sao cô lại không thích ăn cái này vậy?\” Cô cảm thấy hồ lô ngào đường ăn cũng khá ngon.
Kiều Nhuế trả lời: \”Lúc trước tôi ăn thử thì thấy quả sơn trà ở bên trong chua quá, tôi không thích.\”
\”Chắc do lúc đó vận may không tốt nên mới chọn trúng quả chua thôi\” Hứa Nhu Gia cười cười, cô đưa xâu hồ lô đến gần miệng của Kiều Nhuế, \”Cô ăn thử xem, rất ngọt.\”
Nàng nhìn viên hồ lô đã bị cắn, lộ ra lớp quả màu đỏ mọng, nhìn như màu đỏ trên môi của Hứa Nhu Gia.
Nàng nhìn chằm chằm nhìn một vài giây, ma xui quỷ khiến lại hé miệng cắn một viên. Bên ngoài nước đường ngọt ngào, còn quả sơn trà bên trong có độ chua ngọt phù hợp, không quá chua nhưng cũng không quá ngọt ngấy.
Thấy Kiều Nhuế không lộ ra nét mặt gì, Hứa Nhu Gia lại hỏi: \”Cô có muốn ăn thêm không?\”
Nàng vẫn chưa ăn xong viên hồ lô ban nãy, một nửa của nó vẫn đang ở trong miệng làm căng cả quai hàm của nàng, Kiều Nhuế lại nhai nhai, \”Không cần đâu.\”
Hứa Nhu Gia nhìn nàng, sau đó lấy khăn giấy trong túi ra, Kiều Nhuế duỗi tay định nhận lấy thì đối phương đã nhanh tay dùng khăn giấy lau đi vệt nước đường trên khóe miệng nàng.
\”Ách…\”
Động tác thân mật bất ngờ này khiến Kiều Nhuệ ngượng ngùng, nhưng nét mặt của Hứa Nhu Gia vẫn bình tĩnh như thường, cô lại cầm tờ giấy khăn cho nàng nhả hạt quả sơn trà ra.
\”Mẹ!\” Bé gái đột nhiên đứng dậy, tiếng kêu của cô bé đánh gãy bầu không khí giữa hai người.
Mẹ của cô bé khệ nệ mang theo một đống đồ đi đến, sau đó còn không ngừng cảm ơn hai người, thậm chí còn muốn tặng hai nàng một ít sữa bò mà mình vừa mua, nhưng Kiều Nhuế đã uyển chuyển từ chối.