Chương 2
Editor: Viên Đường
—-
\”208… 208…\” Kiều Nhuế cầm di động, vừa đi vừa dò lại số điện thoại theo tin nhắn vừa gửi đến của Minh Nam.
Trải qua một đêm trằn trọc suy nghĩ, cuối cùng Kiều Nhuế quyết định sẽ làm theo đề nghị của Minh Nam – thuê một người bạn gái về nhà ăn tết để tránh phải đi xem mắt.
Buổi tối, Kiều Nhuế vừa tan làm đã vội chạy đến chỗ hẹn, cũng chẳng kịp về nhà thay quần áo mà mang cái áo sơ mi rộng thùng thình phối với quần jeans, còn mang theo một cái túi, thoạt nhìn rất có khí chất của người làm công ăn lương.
Theo lời của Minh Nam, đối phương cùng tuổi với nàng, tên là Hứa Nhu Gia, nghề nghiệp thì nàng không dám hỏi, nàng sợ Minh Nam sẽ thật sự bảo rằng \”Cô ta là gái gọi.\”
Mà ảnh chụp được gửi đến chỉ lộ ra sườn mặt của người kia, cùng với đó là sống mũi cao thẳng và chiếc cằm xinh đẹp, chỉ nhìn lướt qua cũng đoán được là một mỹ nhân. Nhưng thực tế như thế nào thì chưa biết, bởi hiện nay kỹ thuật photoshop càng ngày càng chân thực, không biết đâu là thật đâu là giả.
Trong lần gặp mặt này, Kiều Nhuế vẫn giữ quan điểm nếu không thuận lợi thì nàng sẽ bỏ ngay ý tưởng thuê bạn gái.
207…
Kiều Nhuế bỗng nhiên ngừng bước, nàng đưa mắt nhìn về phía cái ghế dài, không nhịn được mà bắt đầu khẩn trương, bỏ qua nghề nghiệp đặc biệt của đối phương, nàng vẫn cảm giác dạ dày quặn đau khi nghĩ đến việc lần đầu tiên mình ăn cơm với một cô gái xa lạ lại là vì một giao dịch giữa hai người.
Nàng không biết mình có thể ở chung một chỗ với Hứa Nhu Gia được không, nếu như không thể thoải mái chung đụng mà phải ăn cơm trong không khí xấu hổ, thì thà rằng đối phương không phải một đại mỹ nhân như Minh Nam nói.
\”Phiền cô nhường đường một chút.\” Người khách phía sau thấy nàng đột nhiên dừng lại liền mở miệng nhắc nhở.
\”Thật ngại quá.\” Kiều Nhuế vội nhường đường cho người khách đó, rồi lại nhìn tấm lưng của người kia, nàng hít sâu một hơi rồi bước đến chỗ ngồi của người nọ.
Khi chỉ còn cách người kia một vài bước, đầu óc Kiều Nhuế liền quay cuồng suy nghĩ xem mình nên mở miệng nói cái gì, nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ xong thì chân đã tự động bước đến cái bàn đó.
\”Xin… Xin chào ~\” Kiều Nhuế nở một nụ cười gượng gạo.
Người con gái kia nghe vậy thì ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh mắt của nàng.
\”…\” Trong một khoảnh khắc khi nhìn thấy gương mặt của Hứa Nhu Gia, hô hấp của Kiều Nhuế đột ngột ngừng lại.
Không phải là nàng chưa bao giờ gặp những người xinh đẹp, nhưng những người làm Kiều Nhuế cảm thấy kinh ngạc trước nét đẹp của họ thì phải nói là rất ít.
Mà Hứa Nhu Gia chính là loại người mà chỉ lướt mắt qua thôi cũng đã khiến cho người ta mê mẩn, không phải là nét đẹp kiểu gượng gạo, mà là nét đẹp vừa tự nhiên vừa thoải mái, đường nét trên gương mặt so với những người dùng đồ trang điểm để tạo nét thì tinh xảo hơn rất nhiều.