[Bhtt][Edit][Hoàn] Phong Hoa Tuyết – Ái Hữu Đa Viễn – Chương 13 – Vết máu trên thư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit][Hoàn] Phong Hoa Tuyết – Ái Hữu Đa Viễn - Chương 13 - Vết máu trên thư

Từ sau ngày đó, Mạc Tử Ngôn rất ít xuất hiện: đưa thuốc và đổi thuốc luôn do Lâm Tư Sở làm, cũng trong lúc chỉ có hai người này mới hiện rõ cảm xúc bất mãn.

Mộ Dung Tuyết cảm giác được nàng ấy rất không thích mình. Tuy rằng không biết vì cái gì, nhưng nàng cũng không nghĩ sẽ đi hỏi. Hiện tại đối với nàng mà nói, dưỡng thương là chuyện trọng yếu nhất. Mạc Tử Ngôn đã nói, chỉ cần nàng hảo hảo dưỡng thương, nàng ta sẽ để nàng gặp người nàng muốn gặp. Nàng ta nói như vậy, ít nhất có thể chứng minh bọn họ đều an toàn: đây chính là chuyện đáng mừng nhất. Chỉ cần họ còn sống, cái gì nàng cũng có thể nhẫn. Tất cả ở đây đều không thuộc về nàng, người ở chỗ này cũng không có khả năng trở thành bằng hữu của nàng. Nàng thầm nghĩ mau mau rời đi, rời khỏi cái nơi kỳ quái này, rời khỏi con người kỳ quái đó, sớm ngày cùng cha mẹ đoàn tụ.

Nhưng mấy ngày không thấy thân ảnh Mạc Tử Ngôn, Mộ Dung Tuyết lại cảm thấy buồn bực. Nàng không ở nơi này, có thể chạy đi đâu? Bên ngoài rộng lớn như vậy, nàng ta hiện tại đang làm cái gì đâu. Suy nghĩ trong chốc lát bỗng nhiên cảm thấy chính mình thực không thú vị.

Mạc Tử Ngôn trừ bỏ cho mình biết nàng tên là gì, còn lại đều không nói, rõ ràng là không muốn cho mình biết nhiều về nàng ta. Hơn nữa, mấy chuyện này cũng đâu liên quan gì đến nàng đâu, nàng việc gì phải bận tâm cơ chứ? Có lẽ do trước kia nàng ta thường ở trước mặt mình lượn qua lượn lại, còn nói mấy câu đùa cợt kia, hiện tại bỗng nhiên im hơi lặng tiếng: ngay cả mặt mũi cũng không lộ một chút, mới làm cho mình cảm thấy không quen đi.

Đau đớn mỗi ngày đều phát tác. Như là cố làm cho nàng không được dễ chịu, Lâm Tư Sở toàn để đến khi Mộ Dung Tuyết khó chịu tới mồ hôi lạnh ướt đẫm sau lưng mới chậm chạp xuất hiện, đút nàng uống thuốc.

Mộ Dung Tuyết chịu đựng hành vi thô lỗ của nàng ta, lúc bị nàng đè uống thuốc, lại mạc danh kỳ diệu nhớ tới Mạc Tử Ngôn, có chút buồn cười, sao lại nhớ tới nữ nhân lấy tra tấn mình làm niềm vui kia cơ chứ, ngày đó bị khi nhục còn chưa đủ sao?

Nàng thật xem thường bản thân mình.

\”Tốt lắm, một lát sẽ tốt hơn. Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi.\”

Như thường lệ, Lâm Tư Sở đem Mộ Dung Tuyết người đầy mồ hôi thả lên giường, thu chén thuốc tiêu sái rời đi, đầu cũng không thèm quay lại.

Sư tỷ dặn phải chiếu cố nàng ta cho tốt. Tuy nói trên người nàng có thương tích, không nên bỏ bê hay chậm trễ, nhưng dù sao Lâm Tư Sở còn nhỏ tuổi, tính tình trẻ con, lại thiếu kinh nghiệm giao tiếp, càng không có khái niệm với nhân tình nóng lạnh, chính là thấy thái độ của sư tỷ nhà mình đối với Mộ Dung Tuyết thì sẽ không cao hứng, cảm thấy Mộ Dung Tuyết đoạt sư tỷ của nàng. Vì thế liền đổ trút hết thảy bất mãn lên người Mộ Dung Tuyết.

Mộ Dung Tuyết thở phì phò vô lực xụi lơ trên giường. Mỗi lần phát tác, cảm giác gần như hồn lìa khỏi xác. Chăn đã sớm tuột xuống, quần áo bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, thân mình ngày càng lạnh, cảm giác lạnh lẽo dán chặt vào người thật khó chịu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.