[Bhtt][Edit][Hoàn] Mặt Trời Lặn Cùng Hoàng Hôn – Mễ Nháo Nháo – Chương 51 Thoạt nhìn em không còn yêu thích chị – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit][Hoàn] Mặt Trời Lặn Cùng Hoàng Hôn – Mễ Nháo Nháo - Chương 51 Thoạt nhìn em không còn yêu thích chị

BẠN ĐANG ĐỌC

\”Tặng cho mặt trời lặn lúc 5 giờ vào mùa đông
Tặng cho ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời chị.\”
*****
Tác phẩm: Mặt trời lặn cùng hoàng hôn (落日与夕阳)
Tác giả: Mễ Nháo Nháo (米闹闹)
Editor: Tĩnh Hân (wattpad: tinhhan25)
Beta: AzuraaLe
Thể loại: bách hợp…

#bachhop
#bhtt
#girllove
#guongvolailanh
#gxg

Quả thật mỗi ngày Thẩm Kiến Sơ đều hỏi Tề Ngôn vấn đề này, đến hôm nay, lần đầu tiên Tề Ngôn cho Thẩm Kiến Sơ câu trả lời khẳng định.

Cô bắt tay với 10 Giờ, sau đó nói: \”Có nha.\”

Thời gian còn sớm, Thẩm Kiến Sơ để Tề Ngôn chọn một bộ phim điện ảnh, tiếp theo tắt đèn phòng khách, hai người ngồi trên sô pha xem phim để giết thời gian buổi tối.

Là một bộ phim cũ, lúc trước khi Thẩm Kiến Sơ còn ở nhà cô Phùng, hai người đã xem qua một lần, nhưng lần đó không chỉ có hai người, mà còn có cô Phùng. Khi ấy Tề Ngôn và Thẩm Kiến Sơ chưa quen nhau, Tề Ngôn không thể lấy Tiểu Quyền Đầu làm cớ được nữa, mỗi lần đến nhà cô giáo gặp được Thẩm Kiến Sơ, đều nghĩ cách để ở lại.

Thật may lúc trước cô giáo cũng tìm lý do giúp cô. Mà hiện tại Tề Ngôn đã biết, những việc theo đuổi đó của cô, đều được Thẩm Kiến Sơ ngầm đồng ý.

Nghĩ đến đây, Tề Ngôn không thay đổi sắc mặt mà dịch qua bên Thẩm Kiến Sơ một chút. 10 Giờ nằm trong lòng cô ngủ, có lẽ vì cô chuyển mình nên làm động đến 10 Giờ, 10 Giờ giật giật cơ thể. Tề Ngôn cúi đầu nhìn nó, sờ đầu nó trấn an, sờ đến cái thứ hai, Thẩm Kiến Sơ cũng dựa qua.

Tề Ngôn ngẩng đầu nhìn Thẩm Kiến Sơ, vừa lúc cô ấy cũng cúi đầu, hai người liếc mắt một cái liền hiểu được ý của nhau, giây tiếp theo, Thẩm Kiến Sơ dang tay ra, đồng thời Tề Ngôn dựa lên trên vai cô ấy.

Thẩm Kiến Sơ hỏi: \”Là lần thứ hai xem bộ phim này sao?\”

Tề Ngôn lắc đầu: \”Lần thứ ba,\” cô nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: \”Lần đầu tiên là ở ký túc xá đại học, xem với các bạn cùng phòng.\”

Tề Ngôn sờ cằm 10 Giờ, Thẩm Kiến Sơ sờ cằm cô, cô giống như một con mèo được Thẩm Kiến Sơ đối đãi.

Bộ phim này không quá dài, một tiếng rưỡi là kết thúc. Xem phim xong, Tề Ngôn ôm mèo về ổ của nó, chờ Thẩm Kiến Sơ tắt TV, rồi cô cùng Thẩm Kiến Sơ đi vào phòng ngủ.

Thời gian tựa như bị kéo trở về thật lâu thật lâu trước kia, hai người cũng có rất nhiều cảnh tượng như vậy, ở phòng khách xem TV cùng nhau, chờ đến lúc nên đi ngủ, lại cùng nhau vào phòng. Nhưng vừa mới đến cửa phòng ngủ, Tề Ngôn đột nhiên kéo cổ tay Thẩm Kiến Sơ lại.

Thẩm Kiến Sơ bật đèn phòng ngủ, quay đầu hỏi: \”Làm sao vậy?\”

Tề Ngôn nói: \”Em muốn đến phòng vẽ tranh nhìn xem.\”

Thẩm Kiến Sơ nhìn chằm chằm Tề Ngôn vài giây, mới nói: \”Được.\”

Phòng vẽ tranh của Tề Ngôn còn khóa, Tề Ngôn đi theo Thẩm Kiến Sơ vào phòng ngủ lấy chìa khóa, sau đó hai người mới đi lên lầu.

Tề Ngôn vốn tưởng phòng vẽ tranh bị cô khóa lúc trước, mãi cho đến hiện tại đều không có mở ra, nhưng khi Thẩm Kiến Sơ mở cửa, cô mới phát hiện không phải như vậy.

Phòng vẽ tranh đã thay đổi rất nhiều, cũng được sửa sang lại một lần nữa. Tranh đã vẽ xong, tranh vẽ một nửa, tranh vừa mới bắt đầu vẽ, đều được phân loại đặt ở một bên, mà những bức tranh đã vẽ xong thì được đóng khung treo trên tường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.