BẠN ĐANG ĐỌC
\”Tặng cho mặt trời lặn lúc 5 giờ vào mùa đông
Tặng cho ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời chị.\”
*****
Tác phẩm: Mặt trời lặn cùng hoàng hôn (落日与夕阳)
Tác giả: Mễ Nháo Nháo (米闹闹)
Editor: Tĩnh Hân (wattpad: tinhhan25)
Beta: AzuraaLe
Thể loại: bách hợp…
#bachhop
#bhtt
#girllove
#guongvolailanh
#gxg
Bởi vì Tề Ngôn phối hợp nên Thẩm Kiến Sơ hôn cô thật lâu, mới vừa ăn xoài xong, trong miệng hai người ngập tràn mùi hương cùng vị ngọt của xoài, quả xoài có thể ăn mấy miếng là xong, nhưng Tề Ngôn không thể.
Hương vị của Tề Ngôn tốt hơn quả xoài rất nhiều, vừa lúc còn là một món làm thế nào cũng ăn không hết, Thẩm Kiến Sơ yêu thích biết bao.
Dây dưa ở trên môi thật lâu, Thẩm Kiến Sơ chuyển qua bên tai, lỗ tai Tề Ngôn mẫn cảm, chỉ mới nhẹ nhàng chạm vào một chút, cánh tay ôm Thẩm Kiến Sơ rõ ràng run run, hơi thở cũng thay đổi.
Bầu không khí cũng trở nên thơm ngọt nóng bỏng, Tề Ngôn lôi kéo Thẩm Kiến Sơ không chịu buông ra, Thẩm Kiến Sơ cũng đáp lại cô.
Vì không muốn tiếp tục làm hành động quá mức, cuối cùng, Thẩm Kiến Sơ ngừng lại bằng nụ hôn ở bên cổ áo Tề Ngôn, nhưng cô ấy chưa lập tức đứng lên, mà cúi đầu ôm Tề Ngôn.
Hô hấp khiến lồng ngực Tề Ngôn phập phồng lên xuống, Thẩm Kiến Sơ nhắm mắt lại cảm nhận, cũng hô hấp phập phồng theo, chờ đến khi Tề Ngôn dần dần bình ổn lại, hơi thở trở về bình thường, cô ấy mới buông tay nắm tay Tề Ngôn ra, ngồi dậy.
Bởi vì vẫn luôn đè lên, trên cổ tay Tề Ngôn bị Phật châu tạo ra một dấu vết khá sâu. Dấu vết này lâu rồi mới thấy, lúc Tề Ngôn xoa tay không nhịn được nhìn nhiều vài lần.
Cô đỡ sô pha ngồi dậy, đầu tiên là hơi mím môi, sau đó khép hai chân lại, đặt tay lên đầu gối, dáng ngồi ngoan ngoãn không nhúc nhích, bắt đầu xem TV.
Thẩm Kiến Sơ bị Tề Ngôn chọc cười, cô ấy đưa tay qua sờ sờ đầu Tề Ngôn.
Thẩm Kiến Sơ chưa xem phim truyền hình của Phùng Chân, không đầu không đuôi, cô ấy nhìn một lát sau liền thoát ra.
Đổi thành bộ phim điện ảnh lúc sáng, Tề Ngôn vào phòng ngủ ôm mèo con ra, cô thấy Thẩm Kiến Sơ lại bắt đầu xem bộ phim điện ảnh kia, nghi hoặc một tiếng.
\”Sao chị lại xem cái này?\” Tề Ngôn đi tới: \”Không phải không hay sao?\”
Thẩm Kiến Sơ: \”Xem cho xong đi, cũng không phải không hay.\”
Vì thế hai người lại bắt đầu xem bộ phim nhàm chán này.
Tề Ngôn thì không sao cả, cô ở đây làm gì cũng giống nhau, trên tay có mèo con, bên cạnh có Thẩm Kiến Sơ, đây là cuộc sống mà cô vẫn luôn ảo tưởng, đâu cần quan tâm phim điện ảnh có hay hay không.
Chỉ là thời gian ở bên nhau có hạn, ngày mai buổi sáng cô phải cùng Tiểu Nhã đi họp, tiếp theo là một khoảng thời gian dài, mỗi ngày cô đều có chuyện phải làm.
Mọi việc cũng đã được sắp xếp từ sớm, khi đó cô không biết hiện tại sẽ phát triển với Thẩm Kiến Sơ thành như vậy. Nhưng bây giờ cô lại nghĩ, nếu sớm biết trước, cô có cố ý giành ra thời gian cho Thẩm Kiến Sơ không?
Hẳn là có đi, nhưng cũng chỉ có thể dành ra một chút, công việc của cô cũng rất quan trọng.
\”Cười cái gì?\” Thẩm Kiến Sơ đột nhiên hỏi cô một câu.
Tề Ngôn ngẩn người, sờ mặt mình: \”Tôi đang cười sao?\”
Thẩm Kiến Sơ gật đầu: \”Em đang cười, nghĩ cái gì vậy?\”