Chương 88: Kết cục đã định
Trước mắt bao nhiêu người hai anh em Nghiêm gia cứ như vậy bị dẫn đi, khiến cho người ta bất ngờ không chỉ vì việc bắt bớ này như một cái tát mạnh mẽ đánh vào mặt Nghiêm gia mà càng bởi vì hai người bị bắt một là trùm kinh doanh, một là quan lớn một phương. Đây là thế gia vọng tộc, lại còn là nhà ân sư của Hứa Chí Viễn, nếu không có sự cho phép của trung ương thì chính quyền địa phương nào dám cả gan làm như vậy. Nhưng đây lại chính là tổ điều tra đặc biệt của thành phố A, vốn là mang theo \”thượng phương bảo kiếm\” đến điều tra vụ án của Lương Thiên.
Là người nào dám lớn mật động đến người của Nghiêm gia, chẳng lẽ Hứa Chí Viễn lại vong ân bội nghĩa?
Thất chủy bát thiệt? Lời nghị luận sau lưng bắt đầu phát tán, lựa chọn nơi công khai thế này để bắt người, Nghiêm Văn Khâm biết đây là một tổn hại lớn với Nghiêm gia. Nhưng nàng càng hiểu rõ nếu không làm như vậy thì sẽ có người muốn gian lận, chuyện này có thể sẽ bị xử lí trong bóng tối. Nàng chính là muốn đem chuyện này đẩy lên chỗ đầu sóng ngọn gió, để cho người khác dù có tâm cũng vô lực đi dùng quyền thế để che phủ đạo nghĩa.
Nhưng mà lần này cũng đã làm cho Nghiêm gia mất hết mặt mũi, mặc kệ chuyện này là thật hay giả thì hai đứa con của Nghiêm gia là bị tra còng bắt đi, tâm tình của Nghiêm Công tất nhiên sẽ không thể tiếp thu nổi.
Về đến biệt thự ông để quản gia và những người khác đi lên lầu, ông không muốn dọa đến mấy đứa nhỏ, cũng không muốn người trong nhà đề cập đến chuyện này, trong đại sảnh chỉ còn lại Nghiêm Văn Huy và Nghiêm Văn Khâm, ông tự mình gọi điện thoại ra ngoài dặn dò vài câu.
\”Là ai mà dám chụp tội danh như vậy lên đầu cha của các con?\”. Nghiêm Công chống quải trượng, ngồi nghiêm chỉnh, trên mặt không có chút biểu tình gì nhìn hai chị em.
Hai người không nói, Nghiêm Công điều chỉnh ngữ khí, đi đến trước mặt Nghiêm Văn Huy, vỗ vỗ bả vai của nàng: \”Ủy khuất con và Tiểu Huy, tiệc đầy tháng náo loạn thành như vậy cũng thật là điềm xấu\”.
\”Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho người này\”. Nghiêm Công nói xong trong mắt tản ra cỗ tức giận khó có thể kìm nén, sự tức giận của ông mang theo uy nghiêm của quân nhân.
Nghiêm Văn Huy lo lắng nhìn thoáng qua Nghiêm Văn Khâm, vừa định trấn an tâm tình của lão thái gia thì đã thấy Nghiêm Văn Khâm đột nhiên quỳ xuống, nàng muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.
\”Là con…\”. Giọng nói của nàng bình thản, không mang theo tia cảm xúc tâm tình nào, nàng biết thứ gì nên đối mặt thì phải đối mặt, trốn không thoát, cũng không thể giãy dụa.
Huống hồ nếu nàng không thẳng thắn tất cả thì chỉ sợ chính nàng cũng không biết đến lúc nào mới có thể hối lỗi với những người còn lại trong ngôi nhà này.
Nghiêm Công tuy rằng trừng mắt nhìn nàng nhưng cũng thần kì bình tĩnh, ông giống như chìm trong nghi vấn, ánh mắt khép hờ, mày cau chặt lại, tay ông đè lên chỗ trái tim mình, có chút thống khổ bắt lấy vạt áo của mình.