Chương 35: Mẫu tử nhận nhau
Hôn mê qua đi, Nghiêm Văn Khâm chậm rãi tỉnh lại, nàng mở mắt, tầm mắt chạm đến nơi nào cũng đều xuất hiện hình ảnh của Diệp Tiêu Nhiên, nụ cười của cô, lời nói ôn nhu của cô, từng thay đổi từ khi gặp cô, tâm tư lạnh lùng kiên quyết của cô, chính nó đem cô bao vây gắt gao, không cho phép cô tin tưởng bất luận kẻ nào.
Kì thật Diệp Tiêu Nhiên có gì sai chứ? Cô là người khiến người ta sinh đau lòng, cô trở thành như ngày hôm nay, có thể trách được ai? Nếu là người khác đã sớm cúi đầu nhận mệnh, hoặc đã ở trong trận hỏa hoạn năm đó chết đi. Nếu không phải có khát vọng muốn sống và ý chí kiên cường thì cô làm sao sống đến bây giờ, thoát khỏi sinh tử liền có thể xây dựng cho mình một vương quốc vững mạnh như vậy. Năng lực cùng sự quyết đoán này có mấy người bình thường có được.
Một người thành công là người biết cách dùng người, một người thông minh càng thêm biết cách sử dụng tài nguyên, Nghiêm Văn Khâm nàng cơ hồ là thiên thời địa lợi xuất hiện trước mặt cô, cô làm sao sẽ buông tha? Buồn cười chính là thiếu một cái \”nhân hòa\”, bởi vì tình yêu này làm cho tất cả trở thành thứ đáng lẽ phải làm. Nghiêm Văn Khâm cười khổ, trong lòng chua xót cùng đau đớn lan tràn toàn thân, dồn về trái tim từng đợt tê dại, nhưng tâm nàng không có cách nào oán hận Diệp Tiêu Nhiên, thậm chí nàng lí giải được cô, càng thêm bao dung cô.
Tình yêu này, sẽ không vì chút thương tổn này mà dừng lại, biết được sự thật nhưng thống khổ là bởi vì lúc Diệp Tiêu Nhiên giãy dụa mình không thể dùng tình cảm bồi bên cạnh người đó, nội tâm cô vẫn bị cừu hận giày vò, không thể thản nhiên đối diện mọi thứ với Nghiêm Văn Khâm. Trên lưng cô đeo gánh nặng như vậy, nàng làm sao nỡ trách cô lúc trước cố ý tiếp cận, thậm chí là lợi dụng nàng cơ chứ?
Thôi, nếu cô muốn để Nghiêm Văn Khâm nàng trở thành quân cờ như vậy thì nàng nhất định sẽ đánh thắng ván cờ này cho cô, để cô bình an đi đến chiến thắng. Chuyện Nghiêm Văn Khâm đã quyết thì bất luận kẻ nào cũng không thể thay đổi, giống như tuyên cáo nàng từng nói là sẽ bảo vệ Diệp Tiêu Nhiên vậy. Nàng vịn tường chống đỡ bản thân đứng dậy, điều chỉnh tốt tâm trạng của mình, chậm rãi rời khỏi mật thất, thanh âm nặng nề của cánh cửa đóng lại tựa như một ngăn cách, để cả hai từ này về sau mãi không thể đi vào tâm của đối phương được nữa.
Thứ tình cảm từ ban đầu xây dựng trên lừa dối cùng lợi dụng thì làm sao dài lâu được? Lùi bước trước đây của Diệp Tiêu Nhiên nàng đã hiểu, thế nhưng nàng cam nguyện làm quân cờ, chỉ cần có thể hộ cô khỏe mạnh, muốn nàng làm gì nàng đều nguyện ý.
Lúc rời khỏi nhà Diệp Tiêu Nhiên thì trời đã sáng, từng tán cây ngay ngã tư tiểu khu bị gió sớm thổi, tạo nên tiếng sàn sạt, Nghiêm Văn Khâm thở dài một hơi, nhìn mặt trời đang mọc lên ở phía đông, nhớ đến lần đầu gặp Diệp Tiêu Nhiên, bị bề ngoài kinh diễm của nàng làm động tâm.
Nhân sinh đâu còn như lúc gặp ban đầu, Nghiêm Văn Khâm cười cười, trong mắt không có chút dấu vết ưu thương, cặp đồng tử đen thẳm kia vẫn lộ ra khí tức ôn hòa. Nàng thông tuệ khoáng đạt, cho tới bây giờ đều xem nhẹ thế sự, không tranh không giành, không giận không vui, cho nên nàng mới có thể bước ra từ bi thương khi Thư Thấm Tuyết ra đi, mới có thể xem nhẹ khi bị Diệp Tiêu Nhiên lừa gạt. Sống trong trời đất, nàng thầm nghĩ không làm thất vọng tín ngưỡng của mình, không uổng phần tình đó, vậy là được rồi.