[Bhtt][Edited][Hoàn] Chưởng Ôn – Cẩm Phong – Chương 30: Cuồng phong truy sát – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edited][Hoàn] Chưởng Ôn – Cẩm Phong - Chương 30: Cuồng phong truy sát

Chương 30: Cuồng phong truy sát

Cách nhau một thành phố, cách nhau quãng đường dài tám giờ, hai người như có sự ăn ý tâm linh mà gặp nhau, lại ở chính nơi như thế này mà gặp nhau. Không có ước hẹn, không có liên lạc, đó là loại ăn ý không thể nói bằng lời, vượt qua năm tháng, loại cảm giác trong lúc từng bước gian nguy nhưng có thể nhìn thấy người kia bình an vô sự trước mắt mình, thật sự khiến cho người ta buông đi tảng đá đè nặng trong lòng.

\”Tiêu Nhiên, em không sao chứ?\”. Nghiêm Văn Khâm khẩn trương nắm lấy hai tay cô, lúc nãy đọc được tin nhắn kia vẫn khiến nàng kinh hồn chưa tan, vẫn luôn lo lắng không thôi.

\”Không phải tôi vẫn còn rất tốt đây sao\”. Diệp Tiêu Nhiên cũng kinh ngạc khi gặp Nghiêm Văn Khâm ở đây, cô đã cố ý không để cấp dưới đi theo, một mình đi lên đây, cửa bị người ta cạy mở cô biết, cũng biết mấy năm qua có vô số người đã tới đây, chính bản thân cô cũng phái không ít người đến, rất ít khi cô tự đến đây.

\”Em không thể cứ lấy thân mình mạo hiểm như vậy, tránh đi một chút\”. Lực đạo trên tay Nghiêm Văn Khâm không khỏi tăng lên, Diệp Tiêu Nhiên cảm giác được khẩn trương của nàng mà thản nhiên cười, đưa tay vén mấy sợi tóc trên mặt nàng, vuốt ve gương mặt tinh xảo kia. Trong mắt nàng tràn ngập lo lắng cùng đau lòng, tình cảm bộc lộ trong lời nói ấy tràn đầy chân thành, làm cho tâm Diệp Tiêu Nhiên cảm thấy hổ thẹn.

Chuyện cho tới bây giờ cô chưa bao giờ muốn tổn thường Nghiêm Văn Khâm nửa phần, cô có thể nhẫn tâm tiếp cận nàng để phục vụ cho kế hoạch của mình, nhưng không hề hi vọng nàng vì mình mà bị chuyện tình bên trong liên lụy đến. Tuy rằng biết Tô gia không dám động đến người nhà Nghiêm gia nhưng trong lúc nguy hiểm thì khó tránh khỏi người dưới tay chúng không nhận ra thân phận của Nghiêm Văn Khâm mà ngộ thương nàng. Mà phần thâm tình kia của nàng, cô không biết làm cách nào để đáp lại, muốn đi yêu rồi lại không dám dấn thân vào, tổn thương đã được định sẵn, hai người sẽ có không có kết quả gì tốt hơn nhưng cô vẫn nhịn không được tham luyến quan tâm của nàng, ấm áp của nàng.

Khẽ vuốt gương mặt của nàng, trong mắt Diệp Tiêu Nhiên đong đầy trìu mến, khí tràng Dạ Kiêu không biết từ khi nào đã bị Nghiêm Văn Khâm chậm rãi xua tan, có lẽ chính cô cũng phần nào hiểu được chuyển biến trong lòng mình được gọi là yêu. Thế nhưng cô không muốn đối diện chính trực với lòng mình, càng không muốn lệch bước kế hoạch mình đã dày công dàn dựng, mặc kệ là yêu hay không yêu, có yêu thì cũng coi như đó là lướt qua mà thôi, cô nhất định sẽ không dừng chuyện báo thù cũng như mục đích của mình.

\”Người của Nghiêm gia đã qua huấn luyện, chẳng những phản ứng nhanh nhẹn mà thân thủ cũng rất tốt. Văn Khâm, chị phái người của Trung Á đến bảo vệ tôi như vậy là đã làm trái với tác phong của chị rồi\”. Diệp Tiêu Nhiên nhìn Nghiêm Văn Khâm, mày hơi nhíu lại, nói: \”Trong công việc chị vẫn luôn khiêm tốn, làm một thẩm phán thế nhưng lại vì tôi bôn ba mọi nơi như vậy, ngay cả vệ sĩ cũng xuất động. Đáng giá sao?\”.

Giương mắt nhìn đến ánh mắt nghi hoặc cùng ngữ khí có chút áy náy của Diệp Tiêu Nhiên, Nghiêm Văn Khâm thả tay Diệp Tiêu Nhiên ra, đi đến phòng khách nhìn một lượt, lúc này mới chậm rãi quay đầu, nói: \”Có thể vì một người thủ vững nguyên tắc thì cũng có thể vì một người đánh vỡ quy tắc\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.