[Bhtt][Edited] Dư Tình Khả Đãi – Mẫn Nhiên. – Chương 61. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edited] Dư Tình Khả Đãi – Mẫn Nhiên. - Chương 61.

Mẹ Cảnh Tú có dung mạo giống Cảnh Tú, thậm chí Đào Hành Nhược cũng có đôi ba nét giống bà, đặc biệt lúc không cười thì y như đúc, nguồn năng lượng tỏa ra vô cùng dọa nạt. Lúc trông thấy Quý Hựu Ngôn, động tác khép cửa của mẹ Cảnh Tú hơi khựng lại.

Rõ ràng chưa nói được với nhau câu nào, nhưng Quý Hựu Ngôn lập tức cảm nhận được vẻ bất mãn xen lẫn hoài nghi qua nét mặt mẹ Cảnh Tú. Cũng phải thôi, chuyện lần này do mình liên lụy Cảnh Tú mà.

Năm xưa mẹ Cảnh Tú đã khiến cô không chốn dung thân. Đến giờ nỗi ám ảnh đó vẫn chưa tan biến. Có lẽ là do phản xạ có điều kiện nên sự hổ thẹn khiến Quý Hựu Ngôn mất hết kích động. Thật sự không thể như thế. Cô đứng như trời trồng, không dám nâng chân lên.

Cô đã nhu nhược một lần, cũng đã hối hận một lần.

Quý Hựu Ngôn bình ổn tâm tình, cô nhìn thẳng mẹ Cảnh Tú, cố gắng giữ bình tĩnh nói, \”Cô ơi, A Tú thế nào rồi ạ?\”

Mẹ Cảnh Tú im lặng nhìn cô vài giây xong mới đáp, \”Không ngờ lại gặp lại Tiểu Ngôn ở nơi như thế này.\”

Quý Hựu Ngôn không dám trả lời, vẻ mặt luống cuống không khác gì hai năm trước.

Có điều thoạt trông đã dũng cảm hơn xưa. Cảnh Thư Dung nhìn đi chỗ khác, nói với Quý Hựu Ngôn, \”Cô cũng mới tới thôi, đang định đi kiếm bác sĩ điều trị chính để hỏi.\”

Đào Hành Nhược nhiệt tình tiếp lời, \”Để con dẫn dì đi.\”

Cảnh Thư Dung gật đầu.

Quý Hựu Ngôn không an tâm nên cũng muốn theo Cảnh Thư Dung đi nghe xem bác sĩ nói gì, có điều Đào Hành Nhược nháy mắt với cô, ra hiệu cô vào trong với Cảnh Tú.

Trên hành lang rộng lớn chỉ còn dư lại mình Quý Hựu Ngôn. Cô quay người lại siết chặt lấy tay nắm cửa, bàn tay run rẩy không tài nào kiểm soát.

Trong suốt những năm qua cô thường xuyên mơ thấy cảnh tượng: đẩy cửa ra sẽ trông thấy Cảnh Tú mình đầy thương tích đang nằm trên giường, ánh mắt nhìn về phía cô không còn sức sống như thể đang tố cáo hết thảy đều là tội ác cô đã đổ dồn lên người đối phương. Hiện tại mọi thứ cứ như tái diễn cơn ác mộng ấy. Nhưng trong giấc mơ nào cô cũng quyết định mở cửa. Dù chỉ để được nhìn thấy Cảnh Tú thêm một lần nữa.

Giống như bây giờ đây, cô vẫn xoay nắm đấm, đẩy cửa ra.

Chỉ trong chốc lát cô đã thấy bóng người đang quay lưng về phía mình trên giường bệnh. Cảm giác đau đớn và sợ hãi đột ngột đổ ập xuống như bão táp mưa giông, chân Quý Hựu Ngôn chợt mềm nhũn, nước mắt tuôn trào.

Cảnh Tú nghe thấy tiếng động bèn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía cửa.

Lần này cô chưa hề thông báo gì cho Quý Hựu Ngôn, nhưng Quý Hựu Ngôn lại đến nhanh hơn lần trước rất nhiều. Trong lòng cô hỗn loạn đủ loại cảm xúc, có điều khi nhìn thấy nước mắt của Quý Hựu Ngôn thì chỉ còn sót lại sự đau lòng.

\”Cậu muốn làm tượng giữ cửa à?\” Giọng cô khàn khàn.

Không giống, lần này là thật, không phải cơn ác mộng giam hãm mình nữa. A Tú không sao cả, A Tú vẫn còn đây, Quý Hựu Ngôn nín khóc, mỉm cười.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.