Ôn Khinh Hàn sắp xếp để hai gia đình cùng ăn cơm, dụng ý cùng Thời Thanh Thu ra ngoài ở lâu như vậy, vì những chuyện như thế mà hai gia đình chưa cùng nhau tụ hợp ăn cơm.
Có thể nói từ khi hai người kết hôn đến nay đều không tụ hợp qua, việc này không thể biện minh nổi, nhân lúc Thời Thanh Thu đang không bận rộn liền sắp xếp một bữa cơm như vậy.
Chiều thứ sáu, Ôn Khinh Hàn tan sở về nhà đón Thời Thanh Thu, đến nhà hàng, ba mẹ hai bên đã đến rồi, trên bàn còn bày cả nồi cùng mấy món ăn kèm.
“Ba, mẹ, sao lại đến sớm vậy?” Thời Thanh Thu ngồi bên cạnh Đường Tĩnh Tuệ, ôm ôm cánh tay bà ra dáng tiểu nữ nhi.
Đường Tĩnh Tuệ xoa xoa đầu Thời Thanh Thu nói: \”Tới sớm, trước hết để phục vụ đặt nồi cùng món ăn lên, khi nào hai đứa đến vừa vặn ăn được.\”
Dù hai đứa nhỏ đã lập gia đình thì trong mắt ba mẹ, chúng vẫn là hài tử, đã quen với việc vì con mà nghĩ mọi thứ.
Thời Hồng Lãng đem một chai rượu từ bên cạnh mở ra: \”Ai nha, đêm nay người trong nhà ăn cơm, có thể uống chút rượu. Người già chúng ta để lại một người không uống rượu lái xe, còn người trẻ hai đứa tự thương lượng đi.\”
Ôn Khinh Hàn ngồi bên cạnh Thời Thanh Thu, cởi áo tây trang vắt lên lưng ghế, tay áo xắn đến khuỷu tay, không chút do dự nói: “Con uống rượu, lát nữa Thanh Thu lái xe về nhà.\”
Đầu tiên, Thời Hồng Lãng rót đầy cho Ôn Thừa Tuyên, sau đó rót đầy cho bản thân và vợ, cuối cùng bỏ qua Triệu Uyển Nghi, việc này giống như đã thương lượng trước rồi.
Chai rượu bị đẩy đến bên này, Thời Thanh Thu tới lấy rót cho Ôn Khinh Hàn, nói nhỏ: \”Cậu uống ít một chút.\”
Ôn Khinh Hàn vươn tay vỗ vỗ đùi nàng, khóe môi hơi câu lên nói: \”Tôi biết rồi.\”
Nồi lẩu đặt giữa bàn ăn bắt đầu sôi lên, khói bốc lên nghi ngút, giống như cũng khơi dậy bầu không khí trong phòng.
Ôn Thừa Tuyên cùng Thời Hồng Lãng cụng ly, nhấp một ngụm rượu, hơi cau mày hỏi: \”Khinh Hàn, dạo này công việc của con thế nào? Trong khoảng thời gian cùng Thanh Thu trở về không nghe con nói.\”
Ôn Khinh Hàn vừa gắp một miếng rau xanh vừa ăn, trầm mặc một hồi liền nuốt xuống, mới bình tĩnh đáp: \”Rất tốt, ba không cần lo lắng, không có vụ án nào khó giải quyết. Chỉ có con cùng Ý Chi gần nhất muốn mở rộng quy mô của sở sư vụ, cũng đã lập kế hoạch rồi.\”
Ôn Thừa Tuyên hiếu kỳ hỏi: \”Hửm? Có suy nghĩ gì không?\”
\”Vâng, chính là…\”
\”Aiz, hai cha con này.\” Thời Hồng Lãng giả bộ nghiêm túc ngắt lời, \”Người trong nhà ăn cơm, sao còn nói tới chính sự? Hai người nói chuyện này, nhìn xem chúng ta làm sao xen vào.\”
Ôn Khinh Hàn mỉm cười, Ôn Thừa Tuyên liếc nhìn Thời Hồng Lãng, suy nghĩ xong liền sửa miệng: \”Vậy thì nói chuyện mọi người có thể tiếp được đi. Hai đứa nhỏ đừng quên chuẩn bị hôn lễ, còn có, đến lúc nào có con đây?\”
Vừa nói xong, căn phòng liền chìm vào yên tĩnh quỷ dị.
Triệu Uyển Nghi ngồi gần Ôn Khinh Hàn, thấy vẻ mặt của Ôn Khinh Hàn bình thản, không khỏi đưa tay đụng cô, hỏi: \”Khinh Hàn, đừng nói với mẹ là hai đứa chưa thương lượng chuyện này nhé? Ba mẹ đều đang chờ đấy.\”