[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 86 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 86

Thời Thanh Thu rũ mắt xuống đẩy Ôn Khinh Hàn một cái, vội vàng chạy vào phòng tắm đóng cửa lại.

Ôn Khinh Hàn cười cười, chậm rãi đi tới bàn làm việc ở trong phòng, kéo ghế ngồi xuống.

Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua phòng tắm phát ra tiếng nước, ngón tay gõ vào mép bàn, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra quyển sổ bìa trắng.

Cô nhẹ nhàng ấn cánh tay xuống bàn, mở cuốn sổ ra, lật sang trang mới nhất viết ngày tháng, kiểm soát lực đạo của mình, viết từng dòng trên đó.

Từ đầu đến cuối, trên môi cô luôn có ý cười cho đến khi viết lên dấu chấm tròn cuối cùng.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, cánh tay cô đau đến tê dại.

Cửa phòng tắm mở ra, Thời Thanh Thu xỏ dép lê bước ra tựa như mang theo hơi nước, mái tóc đen xoăn buông xõa sau lưng, đôi mắt linh động tựa như ngậm lấy sóng nước. Nàng đưa tay vén tóc ra sau tai, nhưng chỉ là động tác đơn giản lại vô cùng phong tình.

Chiếc váy ngủ bằng lụa buông hờ hững ôm lấy cơ thể Thời Thanh Thu. Cổ áo hơi thấp nhưng cũng không phi thường thấp, có thể vừa vặn lộ ra hai ngọn núi đầy đặn của nàng. Dưới váy che đi hai bên đùi, theo bước chân của nàng mà lưu động, tựa như cơn sóng mềm mại.

“Khinh Hàn, ngày mai phải đi bệnh viện thay băng, nhớ đừng thu xếp công việc.” Thời Thanh Thu bước đến lấy tây trang của Ôn Khinh Hàn, chiều nay nàng nhét thuốc mà bác sĩ đưa vào túi áo.

Ôn Khinh Hàn vừa vặn cất quyển sổ đi, nhẹ nhàng đẩy ngăn kéo lại, đáp: \”Ừm, tôi nhớ rồi.\”

“Bác sĩ nói hai tuần nữa vết khâu có thể cắt chỉ, còn cần đổi vài lần thuốc mới được.” Thời Thanh Thu cầm áo bước tới, vừa đi vừa móc túi áo ra.

Ôn Khinh Hàn vừa nhấc mắt, trong đầu chợt lóe một tia sáng, trong lòng lập tức \”lộp bộp\” một tiếng.

Không chờ cô khẩn trương xong, Thời Thanh Thu lấy trong túi ra một hộp thuốc và một chiếc hộp nhung màu xanh.

Thời Thanh Thu ý vị thâm trường nhướng mắt nhìn cô, thấy cô như không có chuyện gì chơi điện thoại, trong lòng nàng nảy ra một ý nghĩ. Đặt áo trên sô pha, cất thuốc đi, cầm chiếc hộp nhung đi qua.

Thời Thanh Thu dựa vào mép bàn, ngón tay véo chiếc hộp nhung, cúi đầu hỏi: \”Ôn đại luật sư, đây là cái gì?\”

Ôn Khinh Hàn không khống chế nổi ánh mắt lấp lóe, giả bộ nhàn nhạt trả lời: \”Một cái hộp mà thôi, cậu đặt lên trên bàn là được rồi.\”

Loại hộp này không thể chỉ là “Một chiếc hộp mà thôi.” Nhìn thấy Ôn Khinh Hàn càng che càng lộ, Thời Thanh Thu đành phải dùng tuyệt chiêu.

Tay trái nàng cầm chiếc hộp, ngón cái tay phải vuốt ve đáy hộp, cẩn thận xem xét, thăm dò hỏi: \”Đã như vậy, mình xem một chút cũng không sao đi, mình mở nhé?\”

Rõ ràng là cố ý, khẳng định nàng đã đoán được bên trong là cái gì rồi.

Ôn Khinh Hàn thở dài, xoay ghế về phía Thời Thanh Thu, sau đó vòng tay qua eo nàng, để nàng ngồi trên đùi mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.