Người đến là Kỳ Duyệt, đây là điều mà Thời Thanh Thu không ngờ tới.
Ba người ở cùng một phòng, việc này khiến Thời Thanh Thu có chút khó chịu. Mặc dù cho phép Kỳ Duyệt đi vào, nhưng nàng có thể thấy thể xác cùng trái tim nàng theo bản năng đến gần vị trí của Ôn Khinh Hàn.
Khách đến, Ôn Khinh Hàn cũng không ngồi, cô nắm tay Thời Thanh Thu khách khí mà xa cách nói: \”Kỳ tiểu thư đến hẳn là có chuyện muốn nói. Chúng ta qua bên kia ngồi nói chuyện.\”
Tầm mắt Kỳ Duyệt lướt qua hai tay đang nắm của hai người, cô chớp chớp mắt, nhịn xuống tia chua xót trong lòng, đi tới ngồi xuống.
Chỗ thường ăn chỉ có hai chiếc ghế cạnh bàn, Ôn Khinh Hàn để Thời Thanh Thu ngồi xuống rồi tự mình rót trà.
Kỳ Duyệt mím môi, nhẹ giọng nói: \”Tối nay mình tới đây không có ý gì khác, mình chỉ muốn nói lời tạm biệt mà thôi.\”
Ôn Khinh Hàn rót hai tách trà, lạnh nhạt đặt tay lên vai Thời Thanh Thu, nói: \”Loại trà này là lúc vừa tới đây tôi liền mua, không tính đặc biệt ngon, nhưng có thể uống được\”. Cô dừng một chút, hơi cúi xuống, nói nhỏ với Thời Thanh Thu: \”Hai người nói chuyện đi, tôi đi làm việc, có việc gì thì gọi tôi.\”
Bàn tay đặt lên vai Thời Thanh Thu cử chỉ có chút thân mật, tựa như nhắc nhở Kỳ Duyệt nhớ đến quan hệ hiện tại giữa Thời Thanh Thu với cô. Cô để Thời Thanh Thu cùng Kỳ Duyệt đơn độc nói chuyện, đó cũng là thể hiện địa vị, khi đối phương không tỏ ra ác ý, cô quá nhạy cảm sẽ là thất lễ.
“Được, đi đi.” Thời Thanh Thu mỉm cười nhìn Ôn Khinh Hàn đi tới bàn làm việc thường ngày.
Ở giữa hai người không có thân mật quá mức rõ ràng, nhưng mỗi động tác cùng ánh mắt đều là tin tưởng đối phương, sự ăn ý ngầm đã được rèn luyện qua nhiều năm của hai người được thể hiện hòa hợp.
Kỳ Duyệt không muốn nghĩ tới nữa, đè nén chua xót trong lòng, đưa tay sờ lên tách trà, thấp giọng nói: \”Trong khoảng thời gian này, mình nghĩ rất nhiều, cũng làm rất nhiều. Có rất nhiều tin tưởng, cũng không còn nhiều tin tưởng, thậm chí còn lật đổ những gì chính mình tin tưởng.\”
Thời Thanh Thu ngây người một lúc, nàng chỉ nhìn thấy quá khứ của mình, nhưng nàng không biết những tâm tư nhỏ nhất của Kỳ Duyệt. Nàng không biết tại sao Kỳ Duyệt lại rời đi, cũng không biết tại sao qua nhiều năm như vậy Kỳ Duyệt mới trở về. Nàng chỉ biết cho dù không có Ôn Khinh Hàn, nàng cùng Kỳ Duyệt cũng sẽ không thể quay lại.
Tình yêu không bao giờ được tạo thành từ cảm giác áy náy hay hối tiếc, hay thậm chí là tạo thành từ tạp chất khác. Yếu tố duy nhất hình thành nên chỉ có nhịp đập mà thôi.
Kỳ Duyệt nhấp một ngụm trà, vị trà đắng chát chảy qua cổ họng như chảy qua tim, cô nói tiếp: \”Bây giờ nói ra một vài chuyện, có lẽ đã quá muộn …\” Cô dừng lại, cười tự giễu. \”Không có khả năng, thật sự đã quá muộn, mình không cần phải nói ra nữa. Nhưng nguyện vọng của mình vẫn giống như trước kia, mình hy vọng cậu có một cuộc sống tốt đẹp, hy vọng mọi quyết định của cậu đều thuận lợi. Mình cũng hy vọng, nếu như cậu gặp khó khăn, cậu có thể nghĩ đến mình.\”