“Trời ạ, Ôn Khinh Hàn, cậu ngốc sao? Đầu óc cậu đều nghĩ cái gì vậy!” Giản Ý Chi đặt ly xuống bàn, trừng mắt nhìn Ôn Khinh Hàn.
Ôn Khinh Hàn sờ cái ly trước mặt, im lặng không nói.
Giản Ý Chi tức giận đến mức lông mày đều phát run: \”Cậu như vậy Thanh Thu nghĩ thế nào? Vốn dĩ Kỳ Duyệt chỉ từ biệt mà thôi, Thanh Thu cũng không phải người đặc biệt nhẫn tâm, cũng không thể đuổi người ta đi. Cậu không đi lên còn xoay người rời đi là sao?\”
Ôn Khinh Hàn cúi đầu, hồi lâu mới nói: \”Tôi muốn cậu ấy biết nguyên nhân, chính là nguyên nhân năm đó.\”
“Cái nguyên nhân đó đáng giá để cậu ném vợ bỏ chạy sao?” Giản Ý Chi nghiêm mặt trách cứ, “Mình cho cậu biết Kỳ Duyệt muốn rời đi là muốn cậu vui vẻ một chút, không phải để cậu cho cậu ta đạt được nguyện vọng trước khi rời đi\”.
Ôn Khinh Hàn làm Giản Ý Chi tức giận đến sắp phát nổ, hai ngày trước nàng nghe được tin tức chính xác từ bạn học là ngày mai Kỳ Duyệt sẽ rời đi, nàng liền nói cho Ôn Khinh Hàn biết.
Vốn dĩ nghĩ để trấn an Ôn Khinh Hàn, cuối cùng hệ số rủi ro của quả bom này cũng trở về con số không.
Kỳ Duyệt có thể đến gặp Thời Thanh Thu, nàng và Ôn Khinh Hàn đã đoán được, chỉ là không nghĩ tới Ôn Khinh Hàn thực sự chọn để Kỳ Duyệt nói dứt chuyện với Thời Thanh Thu.
“Ý Chi.” Ôn Khinh Hàn thở dài, thanh âm trầm xuống, sắc mặt cũng trầm theo. “Tôi chỉ muốn cậu ấy nghe những lời kia, để cậu ấy biết nguyên nhân năm đó Kỳ Duyệt rời đi.”
Giản Ý Chi dựa vào trên sô pha, cau mày nói: \”Nghe thì làm được cái gì? Hiện tại nói có ý nghĩa sao?\”
Phó An Nhiên thay quần áo xong từ trong phòng đi ra, thấy sắc mặt của Giản Ý Chi không tốt, cô vội vàng ngồi bên cạnh xoa lưng an ủi: \”Ý Chi, có gì từ từ nói với Ôn luật sư, đừng tức giận.\”
“Sao không tức giận được?” Giản Ý Chi ngồi thẳng lưng, nắm lấy tay Phó An Nhiên ngồi ngay ngắn, tức giận chỉ vào Ôn Khinh Hàn “Đêm nay không chỉ có mình tức giận thôi đâu, mình như vậy xem như nhẹ. Đến lúc đó tên gia hỏa cậu quỳ ván giặt đồ… không, quỳ trên thủy tinh cũng đừng tìm tới mình cầu cứu! Không cứu được!\”
Phó An Nhiên phức tạp nhìn Ôn Khinh Hàn đang im lặng, lại thở dài.
Giản Ý Chi đau đầu một hồi, buông Phó An Nhiên ra, thanh âm dịu đi một chút \”An Nhiên, em về phòng trước đi, chị quan tâm cậu ấy là được rồi.\”
“Được, vậy hai người nói chuyện đi, đừng tức giận.” Phó An Nhiên gật đầu nói với Ôn Khinh Hàn: “Ôn luật sư, vừa rồi em có gọi thức ăn ngoài, chờ thêm một chút là được rồi.”
Cho dù đã đại khái nhìn ra vấn đề, nhưng mà không thể nói, cũng không tiện ở lại phòng khách.
“Được, cảm ơn.” Ôn Khinh Hàn ngẩng đầu cười nói.
Giản Ý Chi xoa xoa trán, vẻ mặt giảm nghiêm khắc một chút, hồi lâu sau mới thở dài một hơi, nói \”Họ Ôn kia, hiện tại cậu tính thế nào?\”
Ánh mắt Ôn Khinh Hàn đặt trên màn sương bốc lên từ nước nóng trong ly, thanh âm nhàn nhạt nói: \”Tôi muốn cậu ấy biết nguyên nhân năm đó, tôi hiểu hiện tại cậu ấy không cần biết nữa. Cho dù tôi hỏi, cậu ấy nhất định sẽ quả quyết nói với tôi là cậu ấy không cần, trong lòng cậu ấy cũng nghĩ như vậy, tôi cũng không bao giờ hoài nghi. Nhưng Ý Chi, luôn có những lúc sẽ vô tình nhớ tới, nút thắt không ai tháo ra liền cứ một mực ở nơi đó. Trong cuộc sống của cậu ấy sau này, thỉnh thoảng sẽ nghĩ tới, trở thành một lỗ hỏng trong cuộc đời cậu ấy.\”