[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 121 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 121

Sáng hôm đó Ôn Khinh Hàn dậy sớm, cô lặng lẽ nhìn gương mặt đang say ngủ của Thời Thanh Thu, cũng không biết nhìn bao lâu, chỉ an tĩnh nhìn nàng như vậy.

Mãi cho đến khi hàng mi dài của Thời Thanh Thu run lên, Ôn Khinh Hàn mới dán vào tai nàng cười nói, \”Ôn thái thái, sinh nhật vui vẻ.\”

Thời Thanh Thu sững sờ một lúc mới từ mông lung đi ra, hé đôi mắt buồn ngủ, vươn đôi tay trắng nõn ôm lấy cổ Ôn Khinh Hàn, thanh âm ngậm chút lười biếng: \”Thời thái thái, Ôn Bảo Bảo, sinh nhật vui vẻ, thế là già rồi, để mình xem có nếp nhăn không”.

Nàng nghiêm túc sờ lên khóe mắt Ôn Khinh Hàn, \”Ừm… không có nếp nhăn, rất trẻ trung, rất xinh đẹp, đi ra ngoài có thể mê hoặc nam nhân nữ nhân.\”

Ôn Khinh Hàn cười hỏi: \”Có thể mê hoặc cậu không?\”

“Đương nhiên, đã sớm mê hoặc mình rồi, sớm hơn hôm nay rất rất nhiều ngày.” Thời Thanh Thu mỉm cười kéo chăn bông lên đầu, che bớt ánh sáng từ khe rèm, cùng Ôn Khinh Hàn chui vào trong chăn.

Ôn Khinh Hàn ôm eo nàng, hỏi: \”Chúng ta dậy đi? Chúng ta còn phải đi mua đồ ăn, sau đó đi lấy bánh gato, tôi còn có thứ muốn lấy.\”

\”Hửm?\” Thời Thanh Thu hiếu kỳ, \”Thứ gì? Là cho mình sao?\”

“Thứ tôi muốn lấy hôm nay đương nhiên là cho cậu.” Khóe môi Ôn Khinh Hàn ngậm lấy ý cười, Thời Thanh Thu chưa kịp mở miệng cô đã lên tiếng: “Nhưng tôi không thể nói trước cho cậu biết là thứ gì, tới ban đêm cậu sẽ biết.\”

A, Ôn cán bộ kỳ cựu bắt đầu có tình thú rồi?

Vì khó có được tình thú như vậy, Thời Thanh Thu lựa chọn thỏa hiệp.

Nàng cắn nhẹ gò má Ôn Khinh Hàn, ở trong chăn một mảnh đen kịt, âm cuối có chút kéo dài, có một cỗ mê hoặc không rõ: \”Ừm, vậy liền chờ tới đêm nay, nhưng cũng đừng để người ta chờ lâu đó.\”

“Được, rời giường đi, gần trưa rồi.” Ôn Khinh Hàn sờ sờ mái tóc của Thời Thanh Thu.

Ăn sáng xong, hai người đi ra ngoài dưới ánh mắt mập mờ của dì Chung, đến siêu thị mua nguyên liệu đêm nay cần.

Hai người đều chưa từng nhắc ngày mai mới thực sự là sinh nhật, ăn ý coi ngày này là ngày mai.

Khi còn bé chưa tự lập, Thời gia cùng hai trưởng bối Ôn gia luôn đem hai người tụ họp cùng một chỗ trong ngày sinh nhật.

Khi đó, Thời Thanh Thu vẫn rất thích trêu chọc Ôn Khinh Hàn, nhưng Ôn Khinh Hàn từ nhỏ đã sống nội tâm, hiếm khi biết cách đáp lại chủ động của Thời Thanh Thu.

Sau này lớn lên một chút, hai người có bạn của riêng mình, bạn xung quanh Thời Thanh Thu thậm chí còn nhiều hơn. Thời gian dần trôi qua, Ôn Khinh Hàn chỉ đến bên nàng khi nàng ở một mình, ở độ tuổi đó hai người cũng hiếm khi ở bên nhau trong ngày sinh nhật.

Lúc đang chọn bia, Thời Thanh Thu đột nhiên khởi ý, quay đầu lại hỏi Ôn Khinh Hàn đang đẩy xe: \”Khinh Hàn, mình nhớ từ sơ trung chúng ta không cùng nhau đón sinh nhật nữa. Qua nhiều năm sinh nhật như vậy, cậu trải qua như thế nào?\”

Ôn Khinh Hàn nghiêm túc suy nghĩ, nói: \”Đại khái là ở nhà cùng ba mẹ, ăn cơm xong liền làm bài tập.\”

Thời Thanh Thu đặt chai bia đã chọn vào xe hàng rồi câu lấy cánh tay của cô, trong lòng cảm thấy có chút chua xót, \”Vậy sao cậu không cùng đồng học ra ngoài đi chơi? Mình nhớ lúc đó có rất nhiều đồng học muốn kết giao với cậu mà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.