[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 116 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 116

Khi Ôn Khinh Hàn vào cửa, Thi Chiêu Ý, Tần Vọng và Quý Lam đã chuẩn bị rời đi.

Trong nhà ấm áp, Ôn Khinh Hàn cởi áo khoác, chào hỏi với mấy người đi ra, \”Hiện tại đi sao? Nói xong chuyện của các cậu rồi à?\”

Tần Vọng cắn táo nói: \”Không có việc gì lớn, không phải chỉ là chuyện studio thôi sao? Bọn họ nói mấy câu liền nói xong rồi.\”

Thi Chiêu Ý cười nói, \”Ừm, kia phải là Thời lão bản của chúng ta dễ nói chuyện.\”

Thời Thanh Thu duỗi tay ra, Ôn Khinh Hàn tự giác nắm lấy, nhìn về phía mấy người kia nói: \”Không ở lại một chút sao? Đặc biệt là Chiêu Ý, khó có được một lần gặp mặt, cũng không biết lần sau là lúc nào.\”

Thi Chiêu Ý tiếc nuối nói: \”Mình rất muốn, nhưng sáng mai còn phải bay đi tham gia hoạt động từ thiện, đêm nay phải về khách sạn.\”

Tần Vọng nhún vai, đầy ẩn ý nói: \”Bọn mình đi cùng xe tới, mình phải đưa Chiêu Ý về. Hơn nữa, mình muốn có thế giới hai người với Lam Lam, sẽ không ở lại trộn lẫn thế giới hai người với hai cậu.\”

Thời Thanh Thu đề cao tinh thần đấu võ mồm của Tần Vọng, thói quen đả kích trả lời: \”Mình muốn ở lại là Tiểu Lam với Chiêu Ý. Còn cậu, quên đi.\”

Thi Chiêu Ý khẽ cười, đưa tay ra lắc lắc tay Thời Thanh Thu không nắm tay Ôn Khinh Hàn, \”Vậy bọn mình đi đây, lần sau gặp lại, muốn tìm mình làm phù dâu thì phải nói trước, mình sẽ dành thời gian tới.\”

Ôn Khinh Hàn cong môi không nói gì, Thời Thanh Thu buông tay ra, nắm lấy cánh tay Chiêu Thi Ý, cười nói: \”Mình hy vọng lần sau gặp mặt cậu có thể mang theo đối tượng cho mình xem một chút.\”

Tần Vọng cắn táo, xoa xoa cánh tay, kỳ quái nói: \”Nữ nhân cáo biệt đều phiền phức như vậy…\”

Quý Lam hung hăng véo cánh tay hắn, \”Cậu nói cái gì?\”

\”Được rồi, mình thực sự phải đi, nhớ gọi WeChat liên hệ, đừng tiễn nữa.\” Thi Chiêu Ý liếc nhìn đồng hồ, cũng ngừng đùa giỡn.

Cô gật đầu với Thời Thanh Thu và Ôn Khinh Hàn, cùng Tần Vọng Quý Lam rời đi.

Ôn Khinh Hàn không thấy đói liền về phòng với Thời Thanh Thu. Tắm rửa xong liền lên giường dựa vào đầu giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Khi Thời Thanh Thu tắm xong đi ra, nàng đi lấy thuốc cho Ôn Khinh Hàn trước.

Nàng mặc một chiếc váy ngủ màu tím nhạt, tơ lụa ôm sát da thịt tôn lên dáng người mảnh mai yểu điệu xinh đẹp của nàng. Thắt lưng tùy ý buộc quanh eo buông thõng xuống, khi nàng bước đi liền có chút lay động, giống như sau một khoảnh khắc liền bởi vì trọng lực mà lỏng lẻo mở ra.

Không biết Ôn Khinh Hàn đã mở mắt ra từ lúc nào, nhìn nàng không chớp mắt.

Thời Thanh Thu rót nước, không thèm nhìn lại, \”Khinh Hàn, vừa rồi cậu đi đâu vậy? Hình như đi rất lâu.\”

\”Tôi đi loanh quanh, sau đó vào hoa viên ngồi một chút.\” Ôn Khinh Hàn thành thật nói, nhưng là không cần nói phần sau.

Thời Thanh Thu mỉm cười, \”Đêm hôm khuya khoắt cậu ra hoa viên làm gì? Trời lạnh như vậy, chắc chắn nơi đó không có người.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.