[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 112 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 112

Ôn Khinh Hàn ở trong bệnh viện mấy ngày, mọi chuyện vẫn bình thường, ngoại trừ vẫn có chút khó chịu.

Buổi sáng xuất viện, Thời Thanh Thu về nhà thu thập quần áo cho nàng và Ôn Khinh Hàn, nàng nhớ tất cả những thứ Ôn Khinh Hàn cần dùng hàng ngày, bao gồm cả cuốn nhật ký.

Bởi vì là cuối tuần, đồng nghiệp từ sở sư vụ đến thăm Ôn Khinh Hàn. Một nhóm nam thanh nữ tú có mặt, Ôn Thừa Tuyên và Thời Hồng Lãng cũng tự giác rời đi trước.

Một nhóm người đi cùng Ôn Khinh Hàn và Thời Thanh Thu đến bãi đậu xe, ở trên đường thay phiên nhau căn dặn Ôn Khinh Hàn.

Trần Dật nói nhiều nhất, tính tình thẳng thắn, nói không qua liền nắm lấy cánh tay của Lý Văn Kiêu, nói với Ôn Khinh Hàn: \”Ôn lão đại, nghỉ ngơi thật tốt, về phần chúng ta dù không có chị thì công việc vẫn không kém đâu.\”

Lời này…

Đại khái nghe có vẻ an ủi cô sẽ không gặp hỗn loạn gì, nhưng cẩn thận nghe thì cảm giác giống như cô không có tác dụng.

Lý Văn Kiêu nghe được nghĩa khác, vội vàng kéo tay hắn về vỗ đầu hắn một cái, \”Nói cái gì vậy? Có Ôn lão đại thì sở sư vụ mới có nhiều bản án chứ?\”

Trần Dật bất mãn vặn lại: \”Ai nha, là ý tứ bình thường mà, cậu nghĩ tốt một chút không được sao? Sao tôi lại bất kính với Ôn lão đại như vậy?\”

Ôn Khinh Hàn liếc hắn một cái, nói: \”Không sao, chỉ cần cậu thành thật một chút là tôi yên tâm rồi.\”

Mọi người phá lên cười, Liễu Ức chọc vào lưng Trần Dật, hả hê nói: \”Có nghe thấy không? Cậu là người không thành thật nhất, luôn để mọi người quan tâm, làm Ôn lão đại không yên lòng nhất cũng là cậu.\”

\”Tôi nào có?\” Trần Dật trừng mắt.

\”Nào không có?\” Lý Văn Kiêu kịp thời hát đệm.

Hai người kẻ xướng người họa, Trần Dật bị đánh bại: \”Được được, tôi không nói lại cậu, được chưa?\” Sau đó hắn quay đầu nói với Giản Ý Chi: \”Giản lão đại chị nhìn xem, hai người kia hiện tại ghê gớm, cẩn thận Liễu Ức không chuyên tâm làm việc đó.\”

Giản Ý Chi ở phía sau cùng Phó An Nhiên nắm tay, hai người chỉ cười không nói gì.

Liễu Ức vỗ đầu Trần Dật, cười nói: \”Cậu suốt ngày đưa ra tin đồn như vậy sao? Nhìn cái dạng này của cậu, Ôn lão đại không quan tâm mới là lạ.\”

\”Tôi nơi nào có tung tin đồn? Ai chột dạ tự biết a.\”

\”Cậu mới chột dạ, ngứa ngáy muốn bị đánh sao?\”

Mấy người trên đường đi từ quan tâm đến tranh cãi, Ôn Khinh Hàn cũng không ngăn lại.

Khi đến bãi đậu xe, tài xế Thời Thanh Thu gọi đã đến, nàng bàn giao mấy thứ, để Ôn Khinh Hàn ở lại cùng mọi người nói chuyện.

Giản Ý Chi từ phía sau đi lên, vẻ mặt khó có được nghiêm túc: \”Cậu tự mình biết, không để cho cậu lấy đồ ở chỗ làm cũng có lý.\” Sau đó khóe môi hơi cong lên, đưa tay điểm trán Ôn Khinh Hàn, nói: \”Chăm sóc thật tốt cái bộ não này, hiện tại không phải lúc dùng, cũng không cần cậu hao tâm tổn trí vào công việc, để nó nghỉ ngơi một chút đi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.