[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 111 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 111

Giản Ý Chi giải thích tiến trình vụ cố ý gây thương tích của Ôn Khinh Hàn, sau đó nói: \”Khinh Hàn, khoảng thời gian này cậu nghỉ ngơi thật tốt, không cần lo lắng sở sư vụ.\”

Ôn Khinh Hàn \’ừm\’ một tiếng, sau đó cười cười, hỏi nàng: \”Tôi nghỉ ngơi nhiều lần như vậy, cậu cũng không có ý kiến ​​sao?\”

Giản Ý Chi dựa lưng vào ghế, thản nhiên cười nói: \”Mình nên ý kiến cái gì đây? Dù sao đi nữa thì cũng phải đền đáp. Đến lúc đó mình cũng nghỉ dài hạn, cậu cũng không thể có ý kiến.\”

Ôn Khinh Hàn nghe vậy, hơi mở mắt ra nhìn về phía Thời Thanh Thu. Cũng không biết Phó An Nhiên đang nói gì, chọc cười Thời Thanh Thu đến cầm dao gọt hoa quả lên che môi, đôi mắt sáng ngời cong lên ý cười.

Cô nhìn lại Giản Ý Chi, \”Nói mới nhớ, cậu định lúc nào mời bữa cơm kia? Tôi đã đề cập với Thanh Thu rồi, đừng để tôi đặt một thông tin tuyên truyền sai.\”

\”Không phải…\” Giản Ý Chi ngồi thẳng người, \”Cậu đây có phải là chơi có chút lớn không? Vạn nhất mình thật không thành công thì sao?\”

Ôn Khinh Hàn nhắm mắt lại, trong cơn choáng váng không ngừng nhẹ giọng nói: \”Nếu không thành công, không phải một bữa cơm tôi cũng mời không nổi, chính là tiếc sẽ trì hoãn việc làm thông gia từ bé.\”

Giản Ý Chi đá một cước vào giường của Ôn Khinh Hàn, nghiến răng cười: \”Làm thông gia từ bé, chỉ là đứa nhỏ bị một người lãnh đạm như cậu dạy dỗ, đến lúc đó nhất định con của mình sẽ bị khi dễ a.\”

Cảm giác được đáy giường chấn động, Ôn Khinh Hàn im lặng, chỉ là khóe môi có chút giương lên.

Hai người bên kia cũng đứng dậy đi tới, một tay Phó An Nhiên cầm quả táo, tay kia cầm một cái bát dùng một lần, bên trong là quả cam được cắt lát cho Giản Ý Chi.

Thời Thanh Thu ngồi bên cạnh giường của Ôn Khinh Hàn, lấy tăm xiên một miếng táo đưa lên môi Ôn Khinh Hàn, nói: \”Khinh Hàn, táo lần này mình mua không tệ, rất ngọt, cậu ăn thử xem.\”

Ôn Khinh Hàn há miệng ngậm lấy, từ từ ăn vào miệng không mở mắt ra, thịt quả giòn ngọt, đúng là cảm giác cô thích.

\”Chậc chậc chậc…\” Giản Ý Chi cắn lát cam, cánh tay chọc Phó An Nhiên, người sau \”Hửm?\” một tiếng, nàng nói: \”Nhìn Thanh Thu đi, em học tập một chút.\”

Phó An Nhiên nhìn nàng không nói, cái này làm sao học được? Nếu như không phải Ôn Khinh Hàn bất tiện, khẳng định cũng sẽ không bị động như vậy.

Nghĩ đến nội dung trò chuyện với Thời Thanh Thu vừa rồi, Phó An Nhiên hạ giọng, cười bên tai nàng: \”Nếu như chị không ngại, chúng ta có thể làm theo cách khác.\”

Hoàn cảnh của Ôn Khinh Hàn tạo thành như thế này, đương nhiên là không thể học, đổi cách nào mới có thể không rời giường đây?

Giản Ý Chi ngược lại bị đùa giỡn, nghẹn lời trừng mắt nhìn Phó An Nhiên.

“Ý Chi, hung thủ kia thế nào?” Thời Thanh Thu tiếp tục cho Ôn Khinh Hàn ăn táo, không dời mắt.

Giản Ý Chi ném vỏ cam vào sọt rác, tiếp tục ăn, vừa ăn vừa nói: \”Ừm… yên tâm đi, hắn sẽ phải chịu truy cứu trách nhiệm, bồi thường tổn thất\” Nàng dừng lại một chút, sau đó bắt chéo chân, tràn đầy tự tin nói, \”Dù sao thì cứ giao cho mình là được rồi, nhớ đưa kết quả chụp X-quang của Khinh Hàn cho mình.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.