Đường Tĩnh Tuệ ở bên cạnh khoác vai nàng để nàng không quá kích động, không ngừng trấn an nói: \”Thanh Thu, đừng lo lắng, chúng ta chờ bác sĩ, bác sĩ sắp tới rồi…\”
Ôn Thừa Tuyên ngồi ở bên giường bệnh cau mày, không nói lời nào.
Triệu Uyển Nghi đầy vẻ u sầu, nhìn con gái bất tỉnh, nắm chặt tay Thời Thanh Thu, cũng không biết nên an ủi nàng thế nào.
\”Bác sĩ …\” Thời Thanh Thu hít một hơi quay đầu nhìn lại, vừa vặn thấy bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào.
Nàng vội vàng đi tới, hai tay ôm lấy cánh tay bác sĩ, hốc mắt vừa ướt vừa đỏ hoe, sốt sắng hỏi: \”Bác sĩ, tôi là vợ của cậu ấy, cậu ấy thế nào? Cậu ấy bị thương ở đâu? Sao cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại?\”
Loạt câu hỏi không quá bất ngờ, bác sĩ vốn quen thấy người nhà mất kiểm soát, dùng ngữ khí ôn hòa nói tình hình của Ôn Khinh Hàn: \”Não cô ấy bị va chạm cho nên gây chấn động, lúc này sẽ tạm thời hôn mê. Ngoại trừ cái này ra thì chỉ có một vết thương trên trán mà thôi, còn lại tình huống vẫn chưa phát hiện. Người nhà yên tâm, cô ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi.\”
Câu nói này gần như trong nháy mắt lấy đi khí lực của Thời Thanh Thu, nàng thu tay lại che miệng, nước mắt không kìm được từng giọt từng giọt rơi xuống, vừa khóc lại vừa cười.
Quá tốt rồi, Ôn Khinh Hàn không có việc gì.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, lúc này Thời Thanh Thu mới phát giác mình gắt gao nắm lấy tay bác sĩ, vội vàng buông tay lùi lại một bước, Triệu Uyển Nghi vừa vặn ôm nàng lại, nàng đè ép tiếng khóc cúi đầu cảm ơn \”Cảm ơn bác sĩ, không có việc gì thì tốt rồi… không có việc gì thì tốt rồi…\”
Nàng nói đi nói lại mấy lời này, tâm tình bị đè nén vì không gặp Ôn Khinh Hàn vừa rồi đều được an ủi, tiếng khóc không ngưng, tiếng cười cũng theo đó mà vang lên.
Nàng tách khỏi Triệu Uyển Nghi, đi vài bước đến ngồi bên giường của Ôn Khinh Hàn, vươn tay nắm chặt đôi tay trong chăn bông, nước mắt lăn xuống.
Lúc này, bác sĩ mới bàn giao: \”Nhưng cô ấy nhất định phải tĩnh dưỡng, sau khi tỉnh dậy sẽ chóng mặt, đau đầu, buồn nôn cùng các triệu chứng khác. Trước tiên ở bệnh viện quan sát mấy ngày, không thể dùng não quá mức cho đến khi hoàn toàn bình phục.\”
Hai mẫu thân liên tục đáp ứng: \”Chúng tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.\”
Thời Thanh Thu lau nước mắt, sau đó quay đầu nói: \”Cảm ơn.\”
Bác sĩ gật đầu rồi ra khỏi phòng bệnh.
Triệu Uyển Nghi đứng ở bên cạnh Thời Thanh Thu, đau lòng nói: \”Được rồi, Khinh Hàn không có việc gì là tốt rồi, chúng ta cùng ở đây chờ.\”
Thời Thanh Thu gật đầu, ánh mắt một khắc đều không rời Ôn Khinh Hàn, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng bước chân.
Giản Ý Chi nói với mấy trưởng bối trong phòng bệnh: \”Chú, dì, con sẽ lo công việc của Khinh Hàn. Vừa rồi con cũng đã thương lượng với cảnh sát phụ trách vụ án này, vì địa điểm vụ tai nạn của Khinh Hàn ở trong tòa án nên hung thủ đã bị bắt tại chỗ, hiện tại chỉ cần chờ Khinh Hàn tỉnh lại ghi chép bản án một chút là được rồi.\”