[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 103 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 103

Sau khi Thời Thanh Thu tốt nghiệp, lớp đã từng tổ chức họp lớp, nhưng Thời Thanh Thu không tham gia vì vướng lịch trình.

Lần này, nàng được tiếp đón nồng nhiệt, hầu như ai cũng muốn có nàng ở đó. Điều nàng quan tâm duy nhất không phải là Kỳ Duyệt, mà là Ôn Khinh Hàn sẽ vì việc này mà khó chịu, nàng không muốn vì việc này mà hai người xảy ra bất kỳ gợn sóng nào. Cho nên, lúc biết có họp lớp, đầu tiên nàng trả lời là từ chối, sau đó cùng Ôn Khinh Hàn nói chuyện mới đồng ý.

Buổi chiều tụ hợp, Ôn Khinh Hàn tan sở về nhà đón Thời Thanh Thu, lái xe đến ngã tư gần chỗ họp lớp, vì hai người đi hai hướng khác nhau nên Thời Thanh Thu để Diêu Nhuế ở chỗ này chờ nàng đi cùng.

Xe vừa dừng lại, Ôn Khinh Hàn nói: \”Chuẩn bị xong tiệc nhắn tin hoặc gọi điện cho tôi, tôi đón cậu cùng về nhà.\”

Mái tóc xoăn đen nhánh của Thời Thanh Thu xõa sau lưng, đôi mắt như nước, mím môi cười, quay đầu nhìn Ôn Khinh Hàn: \”Ngoài cái này ra, cậu không có cái gì khác nói với mình sao?\”

Hôm nay là buổi họp mặt riêng tư, nàng không ăn mặc lộng lẫy như thường đi dự tiệc. Mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu be lần trước đã cùng mua với Ôn Khinh Hàn, vạt áo vén vào chiếc quần dài bút chì, bên ngoài khoác một chiếc áo gió dài, khiến nàng mười phần tài trí thành thục.

Ôn Khinh Hàn siết chặt tay lái, lúc Thời Thanh Thu mất mát nói một câu \”Mình đi đây\”, cô liền mở dây an toàn, cúi người đè Thời Thanh Thu xuống ghế, không nói gì tiến đến hôn nàng.

Tiếng cười của Thời Thanh Thu truyền ra răng môi, vòng tay qua cổ cô chuyên chú đáp lại. Nụ hôn mang theo nhu tình cùng trêu chọc, thân thể Ôn Khinh Hàn vì tư thế này mà toàn thân đau nhức, lúc rời đi thậm chí còn có thể cảm thấy lưng mình \”cạch\” một tiếng.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, Ôn Khinh Hàn mím môi ngậm lấy son môi Thời Thanh Thu để lại, nhàn nhạt cười nói: “Đi đi, bên tôi cũng có rất nhiều người, cũng không quá chính thức, trong lúc nhập tiệc cậu có thể trực tiếp gọi cho tôi.\”

“Vậy mình đi đây, cậu uống ít rượu một chút.” Thời Thanh Thu kéo ống tay áo của cô, nhận được cái gật đầu của người kia, nàng xuống xe, đi tới xe của Diêu Nhuế cách đó không xa.

Nhìn xe của Diêu Nhuế từ từ khởi động, Ôn Khinh Hàn cũng khởi động xe, lái về hướng khác.

Đậu xe ở gara của khách sạn nơi tụ hợp, Thời Thanh Thu đeo kính che đi dung mạo, Diêu Nhuế khoác vai nàng, lấy ngữ khí ổn thỏa nói: \”Yên tâm đi đại minh tinh, đi theo tỷ tỷ đây, nhất định có thể đưa cậu vào trong an toàn.\”

Thời Thanh Thu bất đắc dĩ mỉm cười: \”Bị nhận ra cũng không thành vấn đề, hiện tại mình không có lão bản.\”

“Ừ, vừa vặn thời gian nhiều, chúng ta được nhiều thời gian đi hẹn, nếu không thì chờ cậu mang thai, coi như chúng ta càng khó hẹn.” Diêu Nhuế tiếc rẻ nói, tựa như Thời Thanh Thu thực sự đang mang thai.

“Sao lại khoa trương như vậy?” Thời Thanh Thu cong môi nhìn bụng cô, “Là cậu mới đúng, cậu kết hôn sớm hơn mình, không phải sao? Mình lại quay xong hai bộ phim, không biết có ôm được con trai hay con gái nuôi hay không đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.