[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc – Chương 100 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Tình Thâm Phùng Thời – Tô Lâu Lạc - Chương 100

Lúc tan sở, mưa bên ngoài vẫn còn rơi tí tách, nhưng nhỏ hơn buổi sáng một chút.

Ôn Khinh Hàn lái xe về nhà, nửa đường không có dừng lại. Cô mở cửa, thay dép, đặt áo khoác lên sô pha, nhẹ bước vào bếp, hướng có tiếng bát đĩa va chạm truyền đến.

Trong phòng bếp mở máy hút khói, Thời Thanh Thu đang xào rau, mùi thơm dần dần tràn ngập trong không khí. Loại cảnh tượng này rất bình thường, ít nhất trong khoảng thời gian này đến nay Ôn Khinh Hàn cũng đã từng nhìn thấy nhiều lần, nhưng cô vẫn luôn không cảm thấy chán, mỗi lần đều nảy sinh cảm giác thân thuộc mãnh liệt trong lòng.

Người này là nấu cơm cho cô, người này là vợ của cô, người này là người ở trong lòng cô rất nhiều năm.

Cô bước tới, nhẹ nhàng ôm Thời Thanh Thu từ phía sau, Thời Thanh Thu có chút sửng sốt, sau đó thả lỏng người, một thanh âm trong trẻo vang lên bên tai nàng: \”Ôn thái thái, vất vả rồi\”.

Thời Thanh Thu hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ tay cô nói: \”Cậu làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng là ai, đi vào liền không lên tiếng a.\”

Ôn Khinh Hàn hô hấp lấy hương vị của Thời Thanh Thu, thanh âm của cô càng giống như ngâm trong rượu đỏ, càng toát ra vẻ dịu dàng độc nhất: \”Cậu cho rằng còn có ai? Hơn nữa, lên tiếng thì sao có thể đánh lén cậu?\”

Thời Thanh Thu không có thời gian phản ứng lại cô, liền xào đậu hũ nấm đông cô trong nồi thêm mấy lần, sau đó đổ nước đã chuẩn bị trước ở bên cạnh vào, đậy nắp nồi lại.

Bên cạnh đã làm tốt đậu phụ nhồi thịt cùng thịt viên kho, nàng dùng đũa gắp một viên thịt, có chút nghiêng người đưa tới, Ôn Khinh Hàn phối hợp cắn một miếng.

\”Thế nào? Món thịt viên này có ngon không? Lần đầu tiên mình làm món này đó.\” Thời Thanh Thu mong đợi nhìn Ôn Khinh Hàn, chờ cô ăn xong bày tỏ cảm giác.

Ôn Khinh Hàn chăm chú ăn thịt viên, nheo mắt lại, nghiêm túc trả lời: \”Cũng không tệ lắm, nhưng lần sau mùi vị có thể đậm hơn một chút.\”

Thời Thanh Thu khẽ cười, bóp mặt cô nói: \”Chê mình làm nhạt thì cứ nói thẳng đi, còn vòng vo nói lần sau.\”

Ôn Khinh Hàn cười cười, Thời Thanh Thu đưa tay vỗ nhẹ lên cái tay đang đặt trên hông nàng, cô ngoan ngoãn buông ra, Thời Thanh Thu lại mở nắp nồi.

Ôn Khinh Hàn không rời đi, cô lặng lẽ đứng bên cạnh nàng, chợt nhớ ra, hình như đã lâu không cùng Thời Thanh Thu ăn kẹo bông gòn. Khoảng thời gian này, cô chưa từng đến Quảng trường Thời Đại, cô nhớ mặc dù đều ngọt, nhưng Thời Thanh Thu vẫn thích ăn ở nơi đó nhất.

Cô chưa kịp mở miệng, Thời Thanh Thu đã nói: \”Trời lạnh rồi, đã lâu sở sư vụ của cậu không tụ hợp, lão bản như cậu không có ý nghĩ ​​gì sao?\”

“Lão bản như tôi còn chưa có ý nghĩ ​​gì, vợ lão bản đã có trước rồi.” Ánh mắt Ôn Khinh Hàn mềm mại rơi xuống trên mặt nàng.

“Vậy thì chứng tỏ vợ lão bản rất xứng chức.” Thời Thanh Thu cười đưa cho Ôn Khinh Hàn đĩa đậu phụ xào nấm đông cô, sau đó xoay người nói: “Mình nói nghiêm túc, kêu mọi người tụ hợp một chút đi, mình bên này gọi A Hiểu, A Vọng cùng Tiểu Lam Chiêu Ý đến. Vừa vặn mọi người có thể vui vẻ trò chuyện rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.