Tô Nghi bừng tỉnh, bên tai là tiếng sấm nổ rền vang, giật mình từ trên giường ngồi dậy, thở dốc, bốn phía tối đen như mực. Cô sờ đến di động, ban đêm mới hơn ba giờ, vừa định đứng dậy rót cốc nước, cổ tay bị người khác nắm lấy, phía sau truyền đến tiếng nói: \”Đi đâu vậy?\”
Hứa Nhược Tinh không mở mắt ra, bằng cảm giác kéo lấy Tô Nghi, trong phòng tối đen, Tô Nghi bật đèn đầu giường. Mắt Hứa Nhược Tinh hơi mở, có chút chói, xoa xoa khóe mắt, nghe được giọng Tô Nghi: \”Em muốn rót cốc nước.\”
\”Chị có khát không?\”
\”Để chị đi rót.\”
Nói rồi xốc lên chăn xuống giường, Tô Nghi ngồi ở trên giường, nhìn Hứa Nhược Tinh bước ra ngoài, cửa phòng tự động khép lại. Ở bên tai lại ầm một tiếng vang lớn, màng tai cũng ầm ầm vang lên, Tô Nghi nhịn không được ấn tai phải, hoài nghi hôm nay có phải bị thương đến màng tai rồi hay không.
Rất nhanh Hứa Nhược Tinh vào, đưa cho Tô Nghi một ly nước ấm, nhìn cô.
Sắc mặt Tô Nghi không phải rất tốt, có chút tái nhợt, Hứa Nhược Tinh nhớ rõ trong khoảng thời gian này Tô Nghi ngủ rất sâu, ban đêm đa phần sẽ không tỉnh: \”Có phải nằm mơ thấy gì không?\”
Tô Nghi cầm cái ly, hơi ngửa đầu, nhìn Hứa Nhược Tinh cười: \”Như thế nào chị biết được?\”
\”Mơ thấy cái gì?\”
Cô im lặng, không nhớ rõ có phải nằm mơ hay không, nhưng sợ Hứa Nhược Tinh lo lắng: \”Mơ thấy ác mộng.\”
Liền vươn tay, ôm Hứa Nhược Tinh: \”Hiện tại không có việc gì.\”
Hứa Nhược Tinh nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, hai người lại nằm xuống lần nữa. Vốn định nói thêm điều gì đó nhưng Tô Nghi đã lên tiếng trước: \”Ngủ đi, em thấy hơi mệt.\”
Hứa Nhược Tinh đành im lặng, khẽ ôm lấy cô, thấp giọng đáp một tiếng rất khẽ. Tô Nghi nằm yên trong lòng ngực Hứa Nhược Tinh, rất lâu sau mới nghe được hít thở vững vàng, càng thêm ôm chặt, trong tai chỉ nghe thấy tiếng ong ong ù ù, ngay cả nhịp tim của người bên cạnh cũng trở nên mơ hồ, không rõ ràng. Cô khẽ trở mình, bàn tay vô thức đưa lên che tai, nhưng cũng chẳng cảm nhận được điều gì nữa.
Lần nữa tỉnh lại đã là buổi sáng, Hứa Nhược Tinh dậy rất sớm. Tô Nghi muốn nấu ăn sáng cho cô, Hứa Nhược Tinh chỉ có thể nói: \”Chị đi công ty ăn.\”
\”Em ngủ tiếp một lát nữa đi?\”
Thật ra hôm qua hai người buổi chiều đi ngủ, cũng không buồn ngủ đến như vậy.
Tô Nghi thấy Hứa Nhược Tinh đi rồi mới đứng dậy, rửa mặt xong mở tủ lạnh, định ra ngoài ăn, lại nghĩ đến chuyện ngày hôm qua. Từ tủ lạnh cầm bánh bao đặt lên bàn, quay đầu lấy cái nắp thì bị trượt tay, cái nắp rơi trên mặt đất, nện ở bên chân, phát ra tiếng vang chói tai.
Sắc mặt Tô Nghi lập tức tái nhợt, trong khoảnh khắc, cô lại nghe thấy tiếng nổ.
Vốn chỉ là một chút tiếng động nhỏ.
Tô Nghi ngồi lặng người, không ăn cũng chẳng uống gì, lặng lẽ bước đến ghế sofa và ngồi xuống, mở laptop lên và bắt đầu tìm kiếm: \”di chứng sau vụ nổ\”, \”nổ mạnh gây điếc tai\”, \”thủng màng nhĩ\”… Hàng loạt thuật ngữ y học hoa cả mắt. Cô gần như không hiểu nổi bất cứ điều gì, ngoại trừ một dòng rõ ràng nhất: suy giảm thính lực.