[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 85 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 85

Trời mưa dầm, trời như bị hắt mực, đã qua 8 giờ, vẫn như tờ mờ sáng.

Vu Chu tỉnh lại trước, Tô Xướng còn ngủ, bả vai và cánh tay bóng loáng lộ ra bên ngoài, ôm chăn, cảm xúc mềm mại hòa làm một thể với da thịt của nàng, mùi thơm như có như không hôn lên cổ nàng, rơi vào trong mạch lạc vải bông ngang dọc.

Vu Chu nhìn cô, trong lòng có rất nhiều đoạn miêu tả trọng điểm.

Lông mi Tô Xướng rung động hai cái, mở mắt ra, còn chưa tỉnh táo lắm, khuôn mặt vùi trong gối, yên tĩnh như một bức tranh.

Vu Chu đối mặt với cô, nói: \”Em đột nhiên phát hiện chị có một thói quen rất tốt.\”

\”Cái gì?\” Âm lượng Tô Xướng rất nhỏ, khàn khàn thấm ướt.

\”Buổi sáng khi tỉnh lại, chị không nhíu mày, như vậy sau này chị sẽ không có vết nhăn chữ Xuyên (川).

\”Vậy sao?\” Tô Xướng cười.

Vu Chu cũng cười, nàng rúc vào trong ngực Tô Xướng, da thịt hai người dán vào nhau, lại nổi lên một tầng hạt dẻ mỏng manh.

Tô Xướng xoa đầu nàng, lười biếng hỏi: \”Không dậy sao?\”

\”Em xin nghỉ rồi.\”

Nàng nói với xương quai xanh Tô Xướng, hơi thở rơi vào khe rãnh phía dưới.

Rất ngứa, Tô Xướng rụt vai lại.

Vu Chu ôm eo cô, chóp mũi nhẹ nhàng chạm vào da cô: \”À thì em, hôm qua uống nhiều quá.\”

\”Ừ.\”

Vu Chu nhớ tới đêm qua, Tô Xướng ở phía trên, thần hồn điên đảo mím vành tai nàng, bộ dáng thở dốc bên tai nàng, ngay từ đầu tay cô còn có thể chống đỡ, cánh tay nhẹ nhàng run lên, sau đó liền không còn sức lực.

Trong lòng Vu Chu căng thẳng, nuốt nước bọt xuống.

Nàng thấp giọng hỏi: \”Chị nói chuyện gì với đám Nhị Dương vậy?\”

\”Không nói gì, họ nói em uống hơi nhiều.\”

\”À,\” Vu Chu thu lại ánh mắt, cũng thu lại âm cuối, \”Vậy tại sao chị nói, em có thể?\”

Cảm thấy nàng đã trưởng thành?

\”Không biết,\” Tô Xướng nghĩ, \”Thì cảm thấy… hôm qua em rất cần chị.\”

Vu Chu ngẩng đầu, nhìn thấy vành tai Tô Xướng ửng đỏ, cùng thần sắc cụp mắt thoáng lảng tránh. Nàng nuốt nuốt nước bọt một lần nữa và nói bằng giọng thì thầm, \”Em cần chị mỗi ngày.\”

Vu Chu học được cách thả móc trong cổ họng, không cần dùng sức lôi kéo ánh mắt Tô Xướng, lại nhẹ nhàng đẩy một cái.

Cổ Tô Xướng bị nàng kéo xuống, có dự cảm nụ hôn sắp rơi xuống môi Vu Chu.

Nhưng động tác của cô dừng lại, nhíu mày một chút.

\”Sao vậy?\” Vu Chu hỏi.

Tô Xướng nằm trở về, rất đau: \”Hình như chị… đến rồi.\”

\”Hả?\”Vu Chu rúc vào trong chăn nhìn thoáng qua, cái gì cũng không nhìn thấy, chui ra hỏi: \”Thật à?\”

\”Hẳn là vậy, có chút sớm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.