Năm giờ chiều, Vu Chu nhận được tin nhắn của Tô Xướng: \”Vừa lúc bên chị cũng có bữa tiệc, mấy giờ em kết thúc, muốn chị qua đón em không?\”
\”Để xem đã, em gọi điện thoại cho chị, cũng có thể bọn Hoả Oa đón xe đưa em về.\” Vu Chu nói.
\”Được.\”
Mỗi khi có việc, thời gian làm việc trôi qua rất nhanh, Vu Chu lưu lại các tài liệu chưa hoàn thành trong dự án, thu dọn túi xách chạy xuống lầu, sau khi hội hợp với Hoả Oa, cả hai không ngừng di chuyển đến ga tàu cao tốc để đón Nhị Dương.
Mấy tháng không gặp, Nhị Dương gầy đi một chút, buộc tóc đuôi ngựa cao, ăn mặc vẫn mộc mạc như vậy.
Các cô trực tiếp đón xe đến chỗ ăn cơm, Hoả Oa tìm một quán thịt nướng, mì lạnh ở đó cực kỳ ngon.
Chưa lên được bao nhiêu xiên, trước tiên đã có nửa tá bia, Nhị Dương rót cho ba người mỗi người một ly, nói: \”Hai chuyện, thứ nhất là cuộc hẹn thẳng thắn, có thể mình sắp đính hôn.\”
\”Hả?\”
Hai mặt bị sốc.
\”Người lãnh đạo trong hệ thống của bọn mình giới thiệu, hai bọn mình đã đi ăn vài bữa, cả hai đều cảm thấy ổn, mẹ anh ấy cũng rất tốt, nhìn chung là dễ hòa hợp, hai bên tính toán, muốn đính hôn trước, năm sau sẽ tổ chức tiệc.\”
A… Nhanh như vậy sao? Vu Chu rất là đau lòng, Nhị Dương đi xem mắt, cũng không nói với hai cô, hiện tại cũng nhanh chóng sắp đính hôn.
\”Mình vốn cho rằng mình chướng mắt anh ấy, nên không nói, đây không phải mình tự mình đến bồi tội sao.\” Nhị Dương không nói hai lời cạn một ly.
\”Vậy thì cậu làm chuyện này cũng có vẻ đúng.\” Hoả Oa cùng uống nửa ly.
\”Chúc em hạnh phúc.\” Vu Chu bồi một ly.
\”Chuyện thứ hai,\” Nhị Dương đặt ly rượu xuống, nhìn về phía Vu Chu, \”Chuyện của cậu, cậu định làm sao đây?\”
Vu Chu gãi bàn: \”Mình cũng không biết.\”
\”Nếu không thì đưa chị Xướng về nhà, hai người ở cửa quỳ không đứng dậy.\” Hoả Oa đưa ra chủ ý.
\”Đi chết đi.\” Vu Chu mắng cô ấy.
Dám để Tô Xướng quỳ, Hoả Oa là muốn bị sốt rồi.
Nhị Dương mài mài, trầm ngâm nói: \”Mẹ cậu chạy tới tìm mẹ mình khóc, hỏi bệnh này có thể trị hay không, nghe mẹ mình nói mình sắp đính hôn, dì ấy cảm thấy có thể trị, yên tâm không ít, lại hẹn mẹ mình buổi tối đi nhảy quảng trường.\”
……
Vu Chu im lặng không lên tiếng uống rượu.
\”Cho nên,\” Nhị Dương kết luận, \”Mình thấy tố chất tâm lý của dì ấy cũng ổn rồi, cậu cứ từ từ nói với dì ấy, gần đây mình giúp cậu thu thập một chút tình báo.\”
\”Tình báo gì?\” Vu Chu giương mắt.
Trong số những người quen ở quê chúng ta, ly hôn, đàn ông bạo lực gia đình, chơi gái, ngoại tình, ngoại tình xong còn cướp con, thỉnh thoảng cậu dẫn dắt câu chuyện theo hướng này,\” Nhị Dương đẩy mắt kính, \”Ví dụ như bạn học tiểu học của chúng ta, Mộng Vũ đã ly hôn, cậu cứ hỏi mẹ cậu, Mộng Vũ dạo này thế nào, lâu rồi không nghe tin tức.\”