Vu Chu thường xuyên cũng suy nghĩ, tại sao mọi người lại cần tình yêu chứ?
Tại sao phải ở trên quả đất này, tìm một người bạn đời cố định, khác với người nhà, bạn bè, duy trì một đoạn quan hệ độc nhất vô nhị? Chắc chắn không phải vì sinh sản, cũng không phải vì tình dục, nàng nghĩ, để duy trì ảo tưởng.
Trong tất cả các loại tình cảm, tình yêu là thứ có thể khiến Vu Chu cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống nhất, sự xuất hiện của nó giống như vạn vật sống lại, mầm non mùa xuân phải mọc lên từ dưới đất. Khi không có tình yêu, nó cũng tồn tại, nhưng Vu Chu sẽ không quan sát nó.
Cũng không quan sát nhịp đập và sự giãn nở của tim.
Quỹ tích tình cảm bí ẩn mà long trọng kia, là tập hợp tất cả ảo tưởng, tuyệt vời đến mức khiến người ta đắm chìm.
Cảm giác này càng mãnh liệt hơn khi gặp Tô Xướng.
Hôm đó, cô đứng ở cửa ra trạm chờ Vu Chu, mặc chiếc áo phông của Vu Chu và quần jean của chính mình, đứng ở một nơi hơi xa đám đông để trả lời tin nhắn.
Vu Chu chạy tới, Tô Xướng ngẩng đầu nhướng mày cười cười, tự nhiên ôm lấy nàng, lại nhận lấy hành lý, Vu Chu ôm eo cô cọ cọ, hai người nắm tay đi về phía bãi đỗ xe.
Vu Chu trong nhiều lần đưa đón như vậy rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi trong quan hệ của cả hai, ngay từ đầu ở sân bay, hai người ngượng ngùng cúi đầu nói \”Hi\”, vậy mà giống như đã qua mấy kiếp.
Đến nơi không có ai, Tô Xướng kéo tay Vu Chu, hôn lên mu bàn tay Vu Chu, lại thả xuống, ngón cái vuốt ve hai cái, lấy thân mật bất động thanh sắc pha loãng nồng độ nhớ nhung, Vu Chu cũng dựa vào, hôn má Tô Xướng một cái.
\”Buổi tối ăn gì vậy?\” Vu Chu chờ Tô Xướng đặt hành lý vào cốp xe, mở ghế lái phụ, hỏi cô.
Tô Xướng đặt tay lên tay lái, suy nghĩ một chút: \”Mì gạch cua, ăn không?\”
\”Lần này chị thế mà lại có thể nghĩ ra ăn cái gì trước.\” Vu Chu kinh ngạc.
Tô Xướng cười: \”Có một đồng nghiệp đề cử, ở ngay dưới phòng thu Tam Thanh.\”
\”Ồ,\” Vu Chu chua lòm, \”Xem ra hai ngày nay em không có ở đây, chị sống rất thoải mái.\”
Tô Xướng nghiêng đầu, nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, Vu Chu nhướng mày nghi vấn, Tô Xướng lại gần, nghiêng đầu, nhắm mắt hôn nàng, trong hơi thở từ từ tới nếm thử sự mềm mại ấm áp.
Vu Chu kìm lòng không đặng nâng mặt cô, tinh tế hôn môi.
Đôi môi dài dằng dặc quấn lấy nhau, Tô Xướng mím môi, khởi động xe, hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: \”Ừ, thoải mái.\”
Đầu lưỡi còn có hơi thở của Tô Xướng, khiến tâm trí Vu Chu nhộn nhạo.
Đến quán mì cua đã là hơn 12 giờ đêm, cũng may là mở 24 giờ, hai người gọi một phần mì, cùng với một phần sườn nướng và cá hun khói, còn có một bát canh cá, ăn rất ngon.
Về đến nhà, Vu Chu tắm rửa đi ngủ trước, Tô Xướng vội đẩy nhanh tốc độ công việc. Gần đây cô được Tam Thanh mời đi làm giảng viên khách mời của lớp đào tạo, tuy rằng chỉ giảng một tiết, nhưng cô vẫn vô cùng coi trọng, bớt chút thời gian tra tài liệu, làm giáo án, để chuẩn bị tốt hơn một chút.