[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 82 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 82

Bà Triệu không nói gì nữa, lau nước mắt đi lên lầu, đóng cửa phòng không có động tĩnh.

Vu Chu hé một khe hở nhìn, bà nằm đưa lưng về phía cửa, thỉnh thoảng lấy khăn giấy trên tủ đầu giường lau nước mắt.

Rất nhiều lúc thế hệ trẻ sinh động trên mạng, sau khi sàng lọc cùng chung chí hướng xã giao, rất dễ khiến người ta có một loại ảo giác toàn thế giới đều hiểu và chấp nhận mình, giống như trong phòng có hệ thống sưởi ấm vào mùa đông, mặt trời ấm áp vui vẻ, luôn cho rằng ra ngoài cũng không lạnh.

Cho đến khi đẩy cửa ra, khí lạnh đập vào mặt khiến người ta trở tay không kịp.

Vu Chu tự nhận là sáng suốt và tôn trọng cha mẹ mình, trong chuyện này, vẫn nhìn nàng như một con quái vật bị bệnh.

Không có cách nào lý giải, bởi vì bốn chữ \”đồng tính luyến ái\” khiêu chiến quan niệm hôn nhân luyến ái mấy chục năm của nàng, là thứ thuộc về ngoài nhận thức của nàng.

Buổi tối bà Triệu không nấu cơm, vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng, lau nước mắt quẹt điện thoại hai cái, lại đặt trở về hít mũi nhắm mắt ngủ.

Vu Chu trở lại phòng mình, ngồi trên giường lau nước mắt.

Nàng chỉ thích một người, nhưng mà nàng thậm chí không có cơ hội giới thiệu với mẹ mình, nàng cũng không nói ra Tô Xướng là người như thế nào, cô cao gầy xinh đẹp dịu dàng tốt bụng, ưu tú vô cùng, nếu như không phải lấy thân phận bạn gái của mình giới thiệu với cha mẹ, nàng tự tin bà Triệu nhất định sẽ thích cô, hơn nữa còn liệt cô vào \”Con nhà người ta\”.

Nhưng cũng chỉ có giới tính, khiến Tô Xướng đến cả cơ hội được làm quen, được khẳng định cũng không có.

Có phải nửa đời trước trôi qua quá thuận lợi hay không? Đời người luôn phải đối mặt với một số xé rách, khó khăn lớn nhất mà Vu Chu đã trải qua cho đến nay, chính là xé rách tình yêu và tình thân.

Nàng luôn không muốn làm ai buồn, nàng không sai, nhưng nàng vẫn làm tổn thương người mẹ yêu thương nàng nhất trên thế giới.

Muộn hơn một chút, ba Vu đã trở về, biệt thự nhỏ một mảng an tĩnh, ông cho rằng cả nhà đã ngủ, vì thế vào nhà tắm rửa.

Sau đó, trong phòng ngủ chính có tiếng nói chuyện nhỏ, rồi sau đó, bộc phát một cuộc cãi vã nhỏ bị kìm nén.

Vu Chu mở cửa, đứng ở bên ngoài nghe, bà Triệu cao giọng: \”Sao có thể để nó tùy tiện như vậy? Từ nhỏ ông đã không quan tâm đến nó, giờ không đi đúng đường, ông còn thái độ như vậy à?\”

Ba Vu, người không có tham vọng, chỉ thích chơi cờ chọc chim, cũng thể hiện một \”Phật tính\” khá lớn trong chuyện này, ông đáp lại bằng giọng thì thầm: \”Sao có thể là đồng tính được, giới trẻ thích chơi, đến tuổi vẫn phải kết hôn thôi.\”

Ba vẫn luôn không gần gũi như mẹ, trong phương diện hiểu biết lại còn cách xa hơn, tốt thì tốt ở chỗ ông không quá coi trọng, xấu thì xấu ở chỗ trong từ điển của ông, hoàn toàn không có chuyện yêu đương đồng giới.

Bà Triệu lại khóc: \”Đều tại ông, đều tại ông dạy không tốt, tôi gả đến nhà ông là xui xẻo tám đời tôi nói cho ông biết, chồng thì không biết cố gắng, con gái thì ra cái bộ dạng gì, ông còn ra ngoài uống rượu, lúc nào rồi ông còn ra ngoài uống rượu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.