Tháng tư cỏ mọc chim hót, tháng 5 cáo biệt ngày xuân, tháng 6 là tháng tốt nhất trong năm.
Bởi vì sắp tới sinh nhật của Tô Xướng rồi.
Vu Chu nói, nhanh thật, đảo mắt lại qua một năm, nàng và Tô Xướng thế mà đã quen nhau hơn một năm.
Cuộc sống sau khi sống chung vui vẻ lại an ổn, tuy rằng thỉnh thoảng có xung đột, cũng có thể giải quyết rất nhanh. Nếu như không có liên lạc với Võ Xuân Nhuy, sẽ càng vô ưu vô lo.
Võ Xuân Nhuy chính là đối tượng xem mắt có cái tên rất phức tạp kia, công việc của anh ta cũng rất bận, thỉnh thoảng hỏi hai câu về tình hình của Vu Chu, cũng may, anh ta cũng không hèn mọn sến sẩm, thỉnh thoảng chia sẻ một ít về chó mèo, Vu Chu trả lời một hai cái sticker.
Tháng 3 liên lạc, hẹn ăn cơm vẫn bị từ chối, tháng tư anh ta đào tạo chuyên sâu ở nơi khác, đầu tháng 5 trở về, lại đề xuất muốn mời Vu Chu ăn cơm.
Vu Chu dự cảm tránh không khỏi, thẳng thắn với Tô Xướng, lúc ấy Tô Xướng đang lái xe, vừa xuống hầm, bảo nàng tự quyết định.
Vu Chu nghĩ, đi gặp người đàn ông xem mắt một lần, chấm dứt hoàn toàn chuyện này, cũng coi như một cách giải quyết, vì thế cầm điện thoại đồng ý, gõ chữ trả lời: \”Có thể, khi nào anh có thời gian?\”
Võ Xuân Nhuy trả lời: \”Cô thì sao? Cuối tuần tôi đều rảnh.\”
Vu Chu hỏi Tô Xướng: \”Trưa thứ bảy đi có được không? Buổi tối còn phải học lớp yoga.\”
Tô Xướng đang dừng xe ở gara, nhìn radar quay xe, không nói một lời đổi số, đánh tay lái, mím môi nhìn đường đỗ xe, dừng lại một cái, đuôi xe nhẹ nhàng lắc lư, sau đó cô nhìn về phía trước, tắt máy tháo dây an toàn, mở cửa xe xuống xe.
Vu Chu trong lòng lo sợ, xuống xe theo sau, Tô Xướng nghe thấy động tĩnh, quay lưng lại ấn chìa khóa xe khóa xe, vẫn cứ cúi đầu nhìn dây giày của mình, vẫn cứ thờ ơ đi về phía cửa.
Vu Chu chạy đến bên cạnh cô: \”Chị giận hả?\”
Tô Xướng vừa có cảm xúc, đáy lòng Vu Chu liền rùng mình, bất giác muốn chịu thua.
Tô Xướng ấn nút thang máy, đi vào, đợi Vu Chu vào, cô đóng cửa thang máy lại, nghiêng đầu nhìn video quảng cáo trên cao.
Điển hình là giận mà, Vu Chu phồng má, Tô Xướng chính là như vậy, càng giận, càng bình tĩnh, càng phiền não, càng như không có gì.
Nàng kề qua, kéo cánh tay Tô Xướng, hạ thấp giọng: \”Không phải em đã nói tình huống với chị rồi sao, chị cũng nói tin em mà.\”
Tô Xướng nhìn nàng một cái, mím môi, nhẹ giọng nói: \”Hình như em không ý thức được, chị có tin em hay không, cùng với chị có buồn hay không, là hai chuyện khác nhau.\”
Chẳng ai nghe bạn gái mình thương lượng thời gian hẹn hò với người khác mà vui được cả, mặc dù cô biết rõ, Vu Chu và đối phương sẽ không xảy ra chuyện gì.
Đúng vậy… Vu Chu sửng sốt, Tô Xướng buồn chính là Vu Chu không quá để ý đến cảm nhận của cô, ở điểm này, nàng không làm tròn nghĩa vụ của bạn gái.