Không biết là ai từng nói, Giang Thành là một thành phố đến cả ánh mặt trời cũng hiểu được đúng mực.
Tô Xướng ở trong phòng thu âm không có lý do gì nghĩ tới những lời này, mặt trời rất chiếu cố Giang Thành, nó cũng không độc ác, cũng không có quá nhiều ngày mưa dầm kéo dài, nó ở chỗ này đều đều mà yêu người.
\”Nhìn cái gì vậy?\” Triều Tân hỏi cô.
Lúc hai người ghi âm gặp nhau, trong thời gian nghỉ ngơi ngồi trên sô pha uống nước, Tô Xướng ngẩn người nhìn mặt trời bên ngoài.
Cô đang nghĩ nếu như mặt trời có thể có sở thích thì tốt rồi, nếu như có thể nhiệt liệt hơn nữa thì tốt rồi.
Di động rung lên, mở ra xem tin nhắn của Vu Chu: \”Chúng ta có thể sống chung không?\”
Tô Xướng nhếch khóe miệng, mỉm cười, mặt trời có thiên vị, cô biết.
Game lần này Tô Xướng thu âm rất nhanh, là thu âm một em gái ngọt ngào, thường ngày Tô Xướng cần tìm cảm giác giọng nói, nhưng hôm nay đạo diễn trêu đùa cô: \”Chị Xướng, sao chị lại ngọt ngào như vậy chứ.\”
\”Ngọt quá phải không?\” Hơi thở Tô Xướng khẽ động, môi đỏ răng trắng cười.
\”Chị cũng thật là, làm em không biết chỉnh làm sao nữa, cô Tô.\” Đạo diễn trẻ tuổi nghe trong tai nghe truyền đến âm cuối mềm mại của Tô Xướng, có chút phát điên, cũng không tự giác cười theo Tô Xướng.
Ánh mắt Tô Xướng nhu hòa đáp xuống, mỉm cười nhìn kịch bản: \”Xin lỗi.\”
Đạo diễn nằm xuống ghế: \”Cứu mạng, cô Tô đừng như vậy.\”
Kỹ thuật viên thu âm cũng cười theo: \”Hôm nay cô Tô nhặt được tiền à.\”
\”Ừ.\” Tô Xướng gật đầu.
\”Ôi, bao nhiêu tiền, mời chúng tôi ăn cơm đi.\” Kỹ thuật viên thu âm mặt dày đưa ra yêu cầu.
\”Hôm nay không được, chờ đóng máy sẽ mời mọi người ăn cơm.\” Tô Xướng nhẹ giọng nói.
Đạo diễn ném ánh mắt sùng bái đối với kỹ thuật viên thu âm: \”Cậu được đó, lừa được cô Tô rồi.\”
Tô Xướng đặt tay lên xương quai xanh, hắng giọng một cái, đưa tay: \”Đưa cho tôi ly flat white, cảm ơn.\”
Đạo diễn đưa qua, sau đó giơ tay lên che môi, cười nhìn về phía kỹ thuật viên thu âm: \”Trời ạ.\”
Tô Xướng biết họ đang trêu chọc mình hôm nay nói chuyện mềm mỏng, nhưng cũng không nói gì, điều chỉnh tốt tai nghe liền bắt đầu thu âm.
Bưng cà phê xuống lầu, Tô Xướng vừa mở khóa xe, vừa định gọi điện thoại cho Vu Chu, ngẩng đầu đã thấy một con mèo con từ đầu kia xe nhảy tới, trực tiếp đu lên người cô: \”Ăn vạ.\”
\”Vạ cái gì?\” Tô Xướng nhếch khóe miệng, tay trái cầm flat white rất vững, tay phải cầm chìa khóa xe, nhẹ nhàng ôm lấy Vu Chu.
\”Em là mèo hoang ngồi xổm dưới gầm xe chị sưởi ấm, chị vừa rồi không ngồi xổm xuống kiểm tra, khởi động xe rất dễ làm em bị thương, cho nên phải dẫn em về nhà, xem em có bị thương hay không.\” Vu Chu nói.