[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 70 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 70

Mùng bảy trở lại làm việc, người ở ga tàu cao tốc rất đông, Vu Chu mang theo vali cùng ba mẹ xuống xe vào trạm, bà Triệu mang theo hai túi hàng tết, dặn dò Vu Chu xúc xích phải nấu rồi mới cắt, nếu hấp sẽ quá mặn.

Vu Chu nghe tai này ra tai kia, nhìn xung quanh trong đám đông đang bắt đầu khởi động, rốt cuộc ở bên cạnh hàng ngũ khu kiểm tra an ninh nhìn thấy Tô Xướng. Cô mặc áo lông dài mỏng manh, bên cạnh là một chiếc vali du lịch nhỏ màu bạc, đứng ở góc, một tay đút túi một tay trả lời WeChat.

Vu Chu lén gửi tin nhắn cho cô: \”Em vào rồi, đang kiểm tra.\”

Tô Xướng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn sang, ánh mắt dừng lại ở Vu Chu, khóe miệng cong lên. Vu Chu cười với cô, lặng lẽ chỉ hai người trung niên phía sau, hình thành khẩu hình: \”Ba mẹ em.\”

Tô Xướng cười gật đầu, chỉ chỉ bên trong, ý bảo cô đi vào trước.

Hiếm khi có được một biểu cảm dí dỏm, Vu Chu cảm thấy bạn gái nàng thật sự là xinh đẹp tuyệt trần.

Nàng nhanh chóng kiểm tra an ninh xong, kéo vali đeo túi sách nhỏ chạy nhanh hai bước, đi theo phía sau Tô Xướng, ngắm bóng dáng có khí chất của cô.

\”Chúc Chúc, con có nghe thấy không.\” Bà Triệu vẫn đang dong dài.

\”Nghe rồi nghe rồi ạ.\” Vu Chu nhìn bóng lưng Tô Xướng, \”Con không hiểu sẽ gọi điện thoại cho mẹ, gọi video, mẹ dạy con, được không?\”

\”Ờ, vậy cũng được.\” Bà Triệu gật đầu.

Phòng chờ xe, Vu Chu ngồi ở phía sau Tô Xướng, tỉnh bơ dùng đầu mình chạm vào đầu cô, lặng lẽ chạm một cái, rụt lại, vài giây sau, gáy Tô Xướng cũng chạm vào mình.

Các cô giống như hai con kiến nhỏ, ở dưới mí mắt loài người vươn xúc tu.

Bắt đầu soát vé, bà Triệu và ba Vu lưu luyến không rời tiến Vu Chu vào, đưa túi nilon cho nàng, lại ước lượng cặp sách nhỏ cho nàng.

Tô Xướng ở một bên xếp hàng, nhìn bà Triệu miệng nói \”Ôi, ôm một cái ôm một cái\” vỗ vỗ lưng Vu Chu, nàng lặng lẽ mím môi cười, giống như đã biết, tại sao Vu Chu lại thích được người khác dỗ dành như vậy.

Lúc tạm biệt thì trì hoãn một chút thời gian, lúc Vu Chu vào toa Tô Xướng đã ngồi xong, lật tạp chí ở một chỗ gần lối đi. Vu Chu tự lực cánh sinh, tự mình xếp hành lý ở phía trước, sau đó đeo cặp sách nhỏ đi tới trước mặt Tô Xướng: \”Ngại quá, cho qua một chút.\”

Tô Xướng bắt chéo chân, tạp chí đặt trên đầu gối, ngẩng đầu: \”Vali của em đâu?\”

\”Em đặt lên đây.\”

Tô Xướng nhíu mày: \”Hành lý của em rất nặng.\”

\”Vừa rồi có cái anh kia đi ngang qua, giúp một tay.\” Vu Chu thành thật nói.

Tô Xướng sâu kín liếc nhìn nàng một cái, cúi đầu tiếp tục lật tạp chí.

\”Này, cho em vào.\” Vu Chu dùng đầu gối đụng vào cô.

Tô Xướng mắt điếc tai ngơ, lại lật một trang sách.

Không phải chứ, không cho cô giúp cất hành lý cũng tức giận sao? Vu Chu phồng má, đẩy hai chân bắt chéo của Tô Xướng xuống cho nàng, chân vừa nhấc, từ khe hở ghế ngồi chen vào. Thấy Tô Xướng không có phản ứng, Vu Chu chớp mắt mấy cái, thắt lưng trầm xuống, đơn giản ngồi trên đùi Tô Xướng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.