Editor: phuong_bchii
Beta: bethonhocon
___________________
Vu Chu rất coi trọng bữa ăn lần này, vì nó liên quan đến việc nàng có thể giữ được hình tượng lịch thiệp trước người bạn mới – Tô Xướng hay không.
Vì vậy, nàng đã loại trừ những món ăn bất tiện như sườn cừu phải gặm xương, tôm hùm cần bóc vỏ, và lẩu cay dễ làm người ta vừa ăn vừa sụt sịt chảy nước mũi. Trên ứng dụng đánh giá nhà hàng, nàng lọc danh sách theo tiêu chí: \”giá trung bình đầu người\” từ cao xuống thấp, thấy vẫn quá đắt, lại chuyển sang lọc theo \”ưu tiên không gian\”, và cũng sắp xếp từ trên xuống dưới.
Nàng chọn được năm nhà hàng có mức giá hợp lý nhất, nhớ đến Tô Xướng từng nói cô ấy thực sự rất bận, do đó nàng chu đáo mà không gửi từng cái một, mà tận dụng thời gian làm việc để \”mò mẫm\” làm một cái… PPT.
Vào thời điểm đó, có lẽ Vu Chu cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành người đầu tiên mà Tô Xướng gặp, làm PPT chỉ để chọn nhà hàng cho một buổi hẹn.
Sau khoảng nửa tiếng, cô ấy mới trả lời một cái \”?\”.
\”Em nghĩ công việc của chị rất bận, phải mở từng nhà hàng để xem thì sẽ khá phiền phức, nên em đã tổng hợp sẵn hình ảnh về không gian, địa chỉ và các món đặc sản của từng nơi, chị chỉ cần nhìn lướt qua là có thể chọn ngay.\” Giọng Vu Chu ngọt ngào khi giải thích. Lúc đó, nàng đang thưởng thức một chiếc bánh pudding rất ngon ở căn tin công ty và cảm thán rằng cuộc sống dân công sở tuần này cuối cùng cũng có chút hy vọng rồi.
Bên kia, Tô Xướng lại yên lặng.
Vu Chu ngậm thìa, hút nhẹ lớp sốt caramel, rồi nhắn tiếp: \”Chị lại bận rồi sao? Không sao, lúc nào rảnh xem cũng được.\”
Ba mươi giây sau, tin nhắn từ Tô Xướng đến: \”Chị đang cười.\”
\”?\” Vu Chu lúng túng, \”Chị cười không gõ \’ha ha ha ha\’ sao?\”
Đối phương đang nhập…
Lại ba mươi giây nữa, tin nhắn đến: \”Cười cũng cần gõ sao?\”
\”Phụt\”, lần này Vu Chu bật cười thành tiếng. Trong căn tin ồn ào, tấp nập người qua lại, dường như nàng nghe thấy rõ ràng một tiếng cười khẽ của Tô Xướng – nhẹ nhàng như tấm lụa mỏng lướt qua tầm mắt mọi người, thoáng qua rồi biến mất.
\”Hình như không cần, ha ha.\” Vu Chu lại nhấm một thìa đồ ngọt, khóe mắt cong cong.
Nàng nhạy bén nhận ra bản thân mình đang để tâm đến Tô Xướng, nhưng nàng cho rằng điều này rất bình thường. Là một tác giả, không, hoặc có lẽ là trước cả khi trở thành tác giả, nàng vốn đã mang trong mình sự tò mò và khao khát khám phá. Nàng thích quan sát, thích trải nghiệm thế giới, và Tô Xướng là một nhân vật mà nàng chưa từng gặp qua, hoặc có thể nói, tựa như một người đến từ thế giới khác.
Thanh tao, cao quý, hàm súc, và đầy nét bí ẩn.
Cảm giác thần bí có sức hút vô cùng lớn đối với một Song Ngư như Vu Chu. Họ là những kẻ sinh ra để mộng mơ, yêu thích dùng trí tưởng tượng để khám phá hố đen sâu thẳm không đáy.