Ăn xiên xong, em họ rất biết điều không quấy rầy hai cô, dẫn La Tiểu Viên đi dạo ở quảng trường nhân dân. Vu Chu tiễn bọn họ đi, dặn dò em họ về sớm một chút, đừng chơi quá muộn, nhớ đưa Tiểu Viên về nhà.
Dặn dò xong lại trở về nắm tay Tô Xướng, hai người ăn không ít, quyết định tiêu hoá trở về khách sạn. Vu Chu vừa đi vừa nói với Tô Xướng, em họ này cũng không có tiền đồ, sáu tuổi còn bị tiếng pháo dọa đến tè ra quần, ôm đùi của nàng kêu chị cứu em.
Còn nói hiện tại cậu đang học đại học ở Lạc Thành, dì muốn cậu sau khi tốt nghiệp về quê, cậu sống chết muốn đi Cẩm Dương, trước Vu Chu còn thấy khó hiểu, thì ra là Tiểu Viên học ở đó.
Vu Chu cảm thán: \”Theo em thì, hai đứa tốt nghiệp có thể đến Giang Thành, chúng ta còn có thể chăm sóc, cuối tuần nấu ăn thỉnh thoảng cũng mời hai đứa đến, chẳng phải tốt hớn hai đứa ở xa một mình sao?\”
Chúng ta… Tô Xướng bị những lời này đâm trúng. Cô gần như chưa từng trải qua loại trải nghiệm này, ý của Vu Chu là, các cô hình như là người nhà, em họ của nàng theo lẽ thường cũng là em họ Tô Xướng, bọn họ chăm sóc lẫn nhau, hợp lý giống như Tô Xướng đêm nay trả tiền cho em họ và em dâu.
Nàng ngẫm lại Vu Chu bận rộn thu dọn căn nhà nhỏ của các cô, thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi em họ và em dâu có qua ăn cơm không, ngày Tết kéo tay Tô Xướng nói có muốn mua chút quà Tết cho ai hay không, nhà ai lại sinh con rồi các cô có phải đi bệnh viện thăm một chút hay không.
Những tình tiết này vốn chỉ có thể nhìn thấy trong kịch bản hoặc trên TV, bị Vu Chu đột nhiên kéo gần lại, dường như cũng không xa xôi.
Các cô sẽ bắt đầu tỏa ra các mối quan hệ xã hội với tâm điểm là hai người, hoàn toàn khác với các cá nhân riêng lẻ.
Tô Xướng vừa mới lạ, vừa sung sướng, tùy ý Vu Chu lải nhải kéo đi, qua 12 giờ đêm trở về khách sạn.
Vu Chu đặt chuông báo thức lúc sáu giờ sáng, muốn lén chạy về trước khi ba mẹ thức dậy, sau đó các cô thỏa mãn ôm nhau ngủ.
Hai ba giờ tối, Tô Xướng có chút tiêu chảy, còn nôn khan hai lần ở bồn rửa tay, Vu Chu rất ảo não, hẳn là ăn xiên trúng đồ hỏng rồi, còn ngái ngủ đặt thuốc giao tới, lại nhanh chóng xuống giường nấu nước cho Tô Xướng.
\”Trách em trách em,\” Vu Chu vội vàng cằn nhằn, tóc rối bù, \”Dạ dày chị vốn không tốt, em còn dẫn chị đi ăn quán bẩn.\”
Tô Xướng kéo nàng ngồi xuống: \”Ăn ngon lắm, chị cũng muốn ăn.\”
\”Muốn ăn cái gì chứ,\” Vu Chu đau lòng khéo lại áo ngủ cho cô, xoa nóng tay đặt ở trên bụng cô, \”Chị cũng chẳng ăn mấy miếng, em nhìn chị một cái, chị liền cắn hai cái, làm gì vậy?\”
Tô Xướng nhếch khóe miệng, cũng che tay nàng: \”Ừ, muốn biểu hiện.\”
\”Có biểu hiện tốt gì?\”
\”Sợ biểu hiện không tốt, em không thích chị nữa.\”
Vu Chu bị những lời này làm cho sửng sốt, đột nhiên có một loại cảm giác kỳ lạ, giống như là nàng thu nhận Tô Xướng.