Hôm nay Tô Xướng vô cùng không thỏa mãn.
Sau đó, Vu Chu mồ hôi ròng ròng nâng cô hôn môi, Tô Xướng nhỏ giọng hỏi Vu Chu, có thể \”Ăn cháo\” hay không.
Ngay từ đầu Vu Chu không hiểu, cùng Tô Xướng chớp mắt nhìn nhau, ngón áp út của Tô Xướng nhẹ nhàng chạm vào chỗ còn chưa xử lý, trong lòng Vu Chu liền tê dại một mảng lớn.
Nàng theo bản năng muốn từ chối, nhưng cũng không nhịn được tò mò. Khi Tô Xướng thăm dò thân thể, Vu Chu khó có thể tự kiềm chế mà kéo chăn qua, phủ đầu, hít khí lạnh vào và bất lực tràn ra khóe môi che khuất.
Mặt nàng đỏ bừng, một nửa vì thiếu oxy, một nửa vì đang được cung cấp oxy.
Đầu gối hơi run rẩy, nàng và Tô Xướng không biết ai đang cung cấp nhiệt tình cho ai, nhưng có thể xác định, hai người đều cảm thấy cần thiết.
Các cô cùng run rẩy, thiếu một thứ cũng không được.
Kết thúc nụ hôn dài dằng dặc, Tô Xướng luồn tay vào trong chăn, vuốt ve hai má Vu Chu, sau đó dịu dàng giải cứu nàng ra.
Hai người ôm nhau, chờ hơi thở ổn định.
Nghỉ ngơi một lát, Vu Chu nhặt điện thoại dưới đất lên, nhìn thấy cuộc gọi của Triệu Thanh Hà, tóc gáy theo bản năng dựng lên một chút, ngồi vào bên giường trả lời bà.
\”Con đi đâu vậy? Có ăn trưa không?\” Giọng bà Triệu vẫn rất mạnh.
Vu Chu dừng một chút, nói: \”À, buổi sáng Nhị Dương gọi điện thoại cho con, nói cậu ấy cãi nhau với người nhà, hẹn con ra ngoài uống gì đó, con đi cùng cậu ấy, con không trở về ăn cơm trưa đâu.\”
\”Ôi, Tết nhất mà còn cãi nhau với người nhà sao,\” bà Triệu ở bên kia truyền đến âm thanh dùng chổi lông gà phủi bụi, \”Thế buổi tối thì sao?\”
\”Ừ…\” Vu Chu nhìn Tô Xướng, \”Con xem tình hình đã, bây giờ cậu ấy đang khóc, con cũng không biết lát nữa có thể khá hơn chút nào không.\”
\”Vậy con xem đi, nhớ nói trước với mẹ nhé, để mẹ nấu cơm.\” Bà Triệu hết cách với đám thanh niên, lắc đầu.
\”Dạ con biết rồi.\” Vu Chu vội vàng cúp máy, không chậm trễ chút nào gọi điện thoại cho Nhị Dương, nhờ cô ấy giúp đỡ.
Tô Xướng lại dựa vào gối nhìn nàng cười, chờ xử lý xong, gối lên bàn tay nhẹ giọng hỏi Vu Chu: \”Ai khóc?\”
Vừa rồi, hình như chỉ có một con mèo con trùm đầu chảy nước mắt.
Vu Chu cạn lời, cúi đầu lơ đãng ngó tới vết đỏ trước ngực, nhất thời lắp bắp: \”Chị, chị.\” Sờ cổ một cái: \”Trên này không có chứ?\”
\”Không có.\” Tô Xướng lắc đầu, nàng biết Vu Chu còn phải về nhà, không để lại nơi có thể nhìn thấy.
Vu Chu hừ hừ hai tiếng, nhào tới cắn cằm cô trả thù: \”Vậy em cũng muốn làm cái này.\”
Tô Xướng nghiêng mặt, cái cổ thon dài trắng nõn lộ ra, ánh mắt khép hờ, một bộ dáng \”Em tùy ý\”.
Mẹ ơi, cứ cần cứ lấy, thật quyến rũ.
Vu Chu bụng dưới đều trướng.
Nàng thất thường sờ thắt lưng Tô Xướng: \”Đúng vậy, ba mẹ chị đều về rồi, dù sao cũng không sợ bị nhìn thấy.\”