Sau nửa đêm các cô lại tới một lần, Vu Chu trong quá trình nghe thấy động tĩnh Đới Huyên trở về, rút âm thanh về cổ họng.
Tô Xướng cũng nghe thấy, cô ở trong đêm tối dùng giọng thẹn thùng trưng cầu ý kiến Vu Chu: \”Ngày mai đến nhà của chị, được không?\”
Vu Chu khẽ ngâm một tiếng: \”Ừ.\”
Hai người đều hiểu ám chỉ, về ước định sau này, khiến một hồi mất khống chế đến muộn càng thêm thần hồn điên đảo.
Thân thể Vu Chu cũng không tệ lắm, nhưng không biết vì sao, sau mỗi lần làm rất mệt mỏi, sức lực cả người dường như bị rút cạn, có lúc Tô Xướng còn đang giúp nàng lau chùi, nàng liền ngủ say.
Nhưng lần đó nàng không đến muộn, bởi vì nàng cố ý đặt chuông báo thức sớm một chút, nàng vùi ở trong lòng Tô Xướng nhìn cô một hồi lâu, Tô Xướng mới tỉnh. Tỉnh lại liền chớp chớp mắt nhìn Vu Chu nhẹ nhàng cười, cái gì cũng không nói, biên độ ý cười cũng không lớn, nhưng rõ ràng khiến Vu Chu cười đến ngượng ngùng.
Sau lần đầu tiên là như thế này, \”quần áo\” phải mặc vào sáng hôm sau.
Các cô sau hành vi phóng đãng phải một lần nữa giả trang làm người đứng đắn quần áo chỉnh tề, nhưng ánh mắt và khóe miệng không biết giữ lại lúc nào cũng đang nói rằng, các cô đã gặp nhau một cách chân thành.
Thức dậy như trốn tránh, khi Vu Chu mặc áo phong, ngón trỏ của Tô Xướng phác họa đường cong xương bướm và thắt lưng của nàng, Vu Chu đỏ mặt xoay người trừng cô, Tô Xướng lại thu tay lại ôm gối Vu Chu đã ngủ hé miệng cười, bộ dạng rất ngoan ngoãn.
Vu Chu liền hạ thấp ánh mắt, đưa tay sờ mặt của cô, sau khi làm xong khoảng cách tâm lý là không giống nhau, ánh mắt hai người đều như đang nói, về sau sẽ rất thương đối phương, sẽ đối tốt siêu cấp vô địch vũ trụ với đối phương.
Tình yêu của nàng lại có thay đổi, từ cho rằng Tô Xướng tốt đẹp, đến cho rằng cô đáng yêu, rồi đến thương tiếc. Từng bước một trái tim biến chua, chua thành một bãi nước mềm mại.
Buổi sáng ăn sủi cảo đông lạnh, Tô Xướng đưa Vu Chu đi làm.
Sau đó cô trở về phòng trọ của Vu Chu, không biết đi đâu, chỉ muốn ở trong phòng nhỏ của Vu Chu một ngày. Cô lật sổ ghi chép công việc của Vu Chu, lật đến một trang vẽ loạn, chụp ảnh cho Vu Chu, lại chụp một cây xương rồng nhỏ dưới bệ cửa sổ, gửi WeChat hỏi: \”Cần tưới nước không?\”
\”…\”
Vu Chu không nói gì: \”Nó là xương rồng.\”
Tô Xướng gửi cận cảnh bề mặt khô héo của xương rồng: \”Nó giống như đang nói, muốn uống nước.\”
Không hiểu sao, mặt Vu Chu đỏ bừng, không nói gì, bây giờ nàng biến thái muốn chết, điểm tưới nước gì đó ở đâu? Mình sao lại liên tưởng tới? Cứu mạng.
Thành cháo bí đỏ.
Một lát sau, lại nhận được một tấm ảnh gối đầu, Tô Xướng nói: \”Em rụng tóc hình như rất nghiêm trọng.\”
……
Vu Chu trả lời WeChat trong các khung tài liệu mở ra: \”Có phải chị rất rảnh không?\”