Vu Chu phát hiện Tô Xướng tự mình khám phá.
Không có tận mắt nhìn thấy, nhưng so với chứng kiến càng mê lòng người hơn, bởi vì hô hấp của cô dừng lại, chậm chạp, đều đang khiêu chiến trí tưởng tượng của một nhà văn.
Cô dùng âm thanh, dạy dỗ chữ viết, vào thời khác trí tưởng tượng hai người giao hội, hoàn thành trong tâm hồn một câu thơ cao vút, không thể kiềm chế được.
Vu Chu bỗng nhiên hiểu được, Tô Xướng không phải chỉ dừng lại ở Mojito, cô cũng giống như mình, chưa bao giờ dừng lại ở ham muốn thăm dò và chiếm hữu. Chỉ là, có lẽ sau khi cô ở Mojito, càng thêm quý trọng nghi thức trọn vẹn mà Vu Chu chờ mong, bởi vậy, muốn có một thời cơ tốt nhất.
Đủ trẻ tuổi mọi người luôn thần thánh chuyện này xem đến trịnh trọng, chính các cô cũng không thể nói rõ ràng đang chờ cái gì, có lẽ mặt trời phải đúng lúc, nhiệt độ phải vừa vặn, độ ẩm cũng phải vừa vặn.
Vu Chu và Tô Xướng ôm nhau, nhẹ nhàng vuốt ve những chỗ lõm ở eo và bên ngoài đùi của nhau, như đang vuốt ve thân chai rượu vang.
Các cô tỉnh rượu bình thường chờ đợi sức căng giữa hai người bị khai thác đến mức cao nhất, đợi thời gian lại tiến hành một hồi cuồng hoan say trời say đất.
Bởi vậy Vu Chu không vạch trần cô, chỉ là sáng sớm ngày thứ ba, lúc ánh mắt va chạm với Tô Xướng, nhìn ngón tay cô, im lặng không lên tiếng hai má đỏ lên.
Buổi chiều các cô đi dạo bên dòng suối một lát, không đợi trời tối đã trở về phòng, bởi vì Vu Chu vẫn còn ho.
Buổi tối ăn cơm xong, khách sạn đưa trà nóng tới, nói cho các cô biết tuyết rơi. Hai người chuyển ghế ngồi xuống hành lang gấp khúc trước sân, Tô Xướng dùng chăn bọc Vu Chu, ôm nàng, đầu Vu Chu gối lên vai Tô Xướng, nói: \”Muộn thế này mới có tuyết.\”
Từng mảnh từng mảnh lông ngỗng phủ xuống trong sân, đè đầu cành, lại chất đống ở trong khe đá. Lúc này mới rơi mấy tiếng, sân đã được bao phủ trong màu trắng bạc.
Trong lòng Vu Chu rất thỏa mãn, rất tràn đầy, trước Tết âm lịch các cô sắp xa nhau cùng nhau xem một trận tuyết lớn đến muộn, cho dù hai người không nói gì, chỉ thỉnh thoảng uống một ngụm trà nóng bên cạnh, cũng đủ lãng mạn.
Nàng bỗng nhiên muốn hỏi Tô Xướng, hai người có thể cả đời ở bên nhau không?
Lại cảm thấy quá già mồm, dù sao hai người quen biết và yêu nhau còn chưa qua bốn mùa, nhưng nàng rất muốn cùng Tô Xướng thưởng thức mùa đông, đuổi theo mùa thu, tận hưởng mùa hè, và đón chào mùa xuân.
\”Chuyến du lịch tiếp theo đi biển nhé? Mùa hè đi.\” Vu Chu nói.
Nàng muốn nói với Tô Xướng, ít nhất mình đã nghĩ đến mùa hè sau.
\”Được.\”
\”Chị có lạnh không? Chăn cũng đưa hết cho em.\” Vu Chu khịt khịt mũi.
\”Không lạnh.\” Lời Tô Xướng lúc nào cũng lạnh lùng nhưng đối với Vu Chu mãi mãi ấm áp như vậy.
Thật may mắn, mình có thể cảm nhận được nhiệt độ của Tô Xướng.
Một lát sau, nàng cảm thấy Tô Xướng vuốt cánh tay nàng hai cái, nhẹ giọng hỏi nàng: \”Thích nơi này không? Còn muốn đến không?\”