Vu Chu lại một lần nữa bị chạm vào nỗi đau.
Không phải đáy lòng tê dại, mà là cả người đều tê dại.
Nàng \”ồ\” một tiếng, cầm lấy, trong mắt có nước mắt, trên tay có mồ hôi, cho nên bất luận là lấy dấu vân tay hay là mặt người đều không phải là thời cơ tốt. Nàng cầm di động trong tay, hỏi Tô Xướng: \”Vậy hạn mức của em là bao nhiêu?\”
\”Xì.\” Tô Xướng lại bị chọc cười, nhớ tới cô gái lúc trước hỏi \”Hai vé đều cho em sao\”.
Nàng có ý ám chỉ nói: \”Thẻ lần này, hai cái đều cho em, tất cả đều cho em.\”
A… Tiểu nhân trong lòng Vu Chu đang nâng niu, vặn vẹo khúc khuỷu không tiếng động thét chói tai.
Tô Xướng nhìn nàng, chim cút khóc đến mồ hôi đầm đìa, rõ ràng lúc trước mới nói không muốn nhìn nàng khóc, nhưng là một lần thấy Vu Chu khóc to nhất, còn là bởi vì chính mình. Cô xoa xoa vành tai Vu Chu, ở trong lòng nhẹ giọng hỏi Vu Chu, vậy của em có thể cho chị không?
Để ý, chăm chú nhìn, dục vọng, tình yêu đều cho chị.
Nhưng cô cũng không nói gì, nhếch khóe miệng một chút, không đành lòng đưa ra yêu cầu với Vu Chu.
Cô từ đầu đến chân cảm nhận được dục vọng bảo vệ trong tình yêu, vào một buổi tối chủ nhật, cho dù công việc trong điện thoại của cô cấp bách, nhưng cô cho phép Vu Chu mang theo nước mắt cầm nó chơi. Vu Chu không vội vã làm gì khác, mà là lướt album ảnh Tô Xướng, từng tấm từng tấm dấu vết cuộc sống của cô, album ảnh có rất ít, có chút ảnh chụp màn hình lịch làm việc, sau đó nàng phát hiện Tô Xướng đã chụp lén nàng hai tấm.
Hả??? Đồng tử chấn động, khi nào?
Nàng phóng to nhìn kỹ, một tấm chính mình đang xào rau, bị sặc, khom lưng ở một bên yue, trong tay còn cầm nồi xẻng, một tấm hẳn là lầu hai chụp xuống, chính mình xếp bằng ngồi ở trên sô pha xem TV, sống lưng co rút, phóng to nhìn đỉnh đầu còn có chút dầu.
Sét đánh giữa trời quang.
\”Có thể xóa không?\” Nàng tuyệt vọng hỏi Tô Xướng.
Tô Xướng liếc mắt nhìn: \”Rất đáng yêu mà.\”
Đáng yêu cái… Vu Chu nuốt lại những lời không lịch sự, trong nháy mắt không còn đau lòng nữa.
Vẻ mặt nàng phức tạp, nhưng hai cánh mũi nhăn nheo trong mắt Tô Xướng càng thú vị hơn, tóc bị khóc đến nỗi có một sợi tóc mai vểnh lên, ánh sáng ấm áp của đèn sàn rất sung túc, giống như đang dùng sức ấp trứng kẹo sữa.
Tô Xướng nhịn không được nhích lại gần, Vu Chu trong lòng có cảm giác quay đầu lại, Tô Xướng như có điều suy nghĩ chớp mắt, nếu vừa rồi cô nói có nghĩ tới…
\”Có thể không uống mojito nữa không?\” Cô nhẹ giọng hỏi.
\”Không được.\” Vu Chu che miệng mình lại.
Tô Xướng muốn nói lại thôi hít một hơi, lại như vậy?
Vu Chu cũng rất tủi, hốc mắt trong nháy mắt liền đỏ lên, làm sao có thể có người vừa khóc xong đã muốn hôn nàng chứ, cô có biết bên miệng có nước mắt còn có nước mũi hay không, ai cũng không thể phá hỏng nụ hôn đầu của nàng, Tô Xướng cũng không được. Nàng ôm Tô Xướng và khóc: \”Em muốn chờ Mojito, em thực sự muốn.\”