Lại chớp mắt, lại là hai hàng nước mắt.
Vu Chu không muốn khóc, thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cũng không biết tại sao lại như vậy. Nàng không thể suy nghĩ rõ ràng, trong đầu đều là —— Tô Xướng đề nghị chia tay.
Bởi vì không muốn cho WeChat, bởi vì mình vừa mới hỏi mạo phạm cô, hay là bởi vì cho tới nay, mình làm không được tốt?
Nàng vừa khóc, Tô Xướng liền đau lòng, muốn mở miệng: \”Chúc Chúc.\”
Vu Chu lại không nhìn cô, giơ tay lau nước mắt, sụt sịt mũi, nói: \”Nếu chị muốn chia tay, em có thể. Ở bên nhau cũng được, không ở bên nhau cũng được, thế nào cũng được, em đều có thể.\”
Nói đến cố gắng dịu dàng, nhưng lại làm Tô Xướng bất ngờ không kịp đề phòng dừng động tác, hô hấp cũng bị bóp chặt một phen. Trong lòng sóng biển mãnh liệt đánh tới, thiếu chút nữa nhấn chìm bãi cát.
\”Thế nhưng,\” hai mắt Vu Chu đẫm lệ mông lung cúi đầu, âm thanh mơ hồ run rẩy, \”Nếu như chúng ta chia tay, em không thể nào trở lại làm bạn, có thể chị cảm thấy, chúng ta còn chưa có phát sinh cái gì, thế nhưng…\”
Trong lòng Tô Xướng dấy lên ngọn lửa yếu ớt, chờ đợi nàng nói tiếp.
Vu Chu có chút khó mở miệng, chỉ có thể nhìn chằm chằm mặt đất, lấy hết dũng khí nói: \”Nhưng mà, em đã nghĩ tới rất nhiều chuyện sau khi Mojito, cho nên, xin lỗi, Tô Xướng, em không thể nào trở lại làm bạn nữa.\”
Nàng sẽ không đối với bạn bè như vậy, các cô không thể nào lại làm bạn.
Sống sót sau tai nạn, trái tim Tô Xướng giống như đang bị châm cứu, đau nhức, cũng thoải mái. Thì ra nàng có nghĩ, thì ra nàng biết bạn bè và người yêu khác nhau.
Vu Chu đỏ mắt, không kiềm chế được, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
\”Chúc Chúc,\” Tô Xướng nghiêng người lại gần, nắm tay nàng, \”Không khóc nữa.\”
Vu Chu lại bởi vì câu này gần như ngữ khí dỗ dành bỗng nhiên mất khống chế, rốt cuộc nàng cũng nhịn không được, che miệng ấm ức khóc thành tiếng: \”Tại sao lại muốn chia tay chứ?\”
Lông mày nàng chất đống nho nhỏ, mắt mở thật to, cố gắng không lúng túng nhìn Tô Xướng, nhưng nước mắt làm thế nào cũng không ngừng được.
\”Chị không muốn gửi WeChat, thì chị nói với em, em sẽ không miễn cưỡng chị cái gì cả.\” Suy nghĩ lung tung, Vu Chu chống mũi ướt sũng, nói rất nhẹ nhàng.
Nói hai câu liền lấy mu bàn tay lau nước mắt, hơi thở run rẩy, bả vai đều run lên.
Tô Xướng đau lòng vô cùng, ôm lấy nàng, hốc mắt cũng đỏ lên: \”Không phải vì WeChat, Chúc Chúc. Chị để ý là, hình như em không để ý người khác tiếp cận chị.\”
\”Sao lại không để ý chứ?\” Vu Chu khóc trong cổ cô, \”Em cũng rất khó chịu, hôm qua Hoả Oa nói với em, em cũng rất khó chịu, cả đêm em ngủ không ngon.\”
\”Vậy sao?\” Tô Xướng đưa tay sờ sờ tóc nàng, nhẹ giọng nghẹn ngào, \”Em có khó chịu sao?\”
Trái tim tê dại, chua chát.