\”Chị, hay là chúng ta vẫn là thôi đi, không hát nữa.\”
Sau khi khai tiệc 30 phút, Hoả Oa đưa ánh mắt cho Vu Chu, đi toilet, sau đó ở bên cạnh bồn rửa tay cau mặt, sắp khóc rồi.
\”Chị Xướng của cậu đâu phải đang ăn cơm, mình cảm giác chị ấy đang phỏng vấn.\”
Hoả Oa ngửa mặt lên trời thét dài.
Lúc vào phòng bao còn đỡ, mấy người bọn họ coi như bình thường chào hỏi Tô Xướng. Hai mắt nhìn nhau, sau đó im lặng kéo ghế ngồi xuống, Đại Tiền ho khan hai tiếng, cúi đầu loay hoay đũa. Đào Tử nhìn chằm chằm vào lỗ tròn giữa bàn xuất thần. Hoả Oa gãi đầu, ngồi xuống bên cạnh Vu Chu. Chiêu Chiêu vẫn ổn, trả lời WeChat, nghiêng người nói vào điện thoại: \”Được rồi, tôi về sẽ cùng làm.\”
Chờ nói xong, không khí đột nhiên trở nên xấu hổ.
Đại Tiền xoa xoa mũi, nói với Chiêu Chiêu cậu ngồi lại đây một chút đi, ghế hơi xa. Hoả Oa đặt hai tay lên bàn, lướt qua Vu Chu nói với Tô Xướng: \”Chị Xướng.\”
\”Hai chúng ta đã gặp nhau ở sân bay.\” Hoả Oa cười ngượng ngùng.
Tô Xướng nhàn nhạt nhếch khóe miệng, nói: \”Đúng vậy, lần trước về nhà có thuận lợi không?\”
\”Vâng vâng vâng, thuận lợi, thuận lợi,\” Hoả Oa vội vàng gật đầu, tay vịn thành bát, \”Hôm đó vừa lúc có tàu điện ngầm.\”
Cái gì gọi là vừa lúc có tàu điện ngầm, tàu điện ngầm không phải ngày nào cũng có sao, Vu Chu kỳ lạ nhìn cô ấy, Hoả Oa cũng liếc lại, ý của cô ấy là vừa xuống tàu điện ngầm đã tới, Vu Chu thì biết cái rắm gì.
Tô Xướng nhẹ nhàng cười, gật đầu: \”Vậy là tốt rồi.\”
Không khoa trương, Hoả Oa không hiểu sao lại đỏ mặt, giọng nói này cũng quá là cái đó đi, rõ ràng chỉ là một câu thuận miệng, giống như nghiêm túc nhìn chăm chú vào bạn, lần đầu tiên Hoả Oa biết, trong giọng nói cũng có ánh mắt, cũng có thái độ.
Cô ấy thu người lại, sờ cằm trầm tư.
Vu Chu thấy Chiêu Chiêu nói xong điện thoại, liền giới thiệu từng người một, Tô Xướng đều tu dưỡng rất tốt gật đầu nói \”Xin chào\”, bên phải Đại Tiền giật giật thân thể, thấy cổ tay Tô Xướng nhẹ nhàng đặt ở đầu gối bắt chéo chân, ngón tay đan xen độ cong rủ xuống vừa thong dong lại tùy hứng.
Trong nhóm bạn của các cô không có nhân vật như vậy, dù sao cũng tốt nghiệp không lâu, mỗi lần ra ngoài chơi còn cảm thấy mình là nữ sinh đại học. Khí chất của Tô Xướng hoàn toàn không liên quan đến trường học, nói cách khác, trên người cô không có bất kỳ cảm giác ngây ngô hoặc gò bó nào, cô giống như một người được quy tắc xã hội thiên vị, thậm chí giống như người có thể đặt ra quy tắc.
Cho dù cô cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu tuổi, nhưng nhìn trong mắt Đại Tiền và Đào Tử mới ra trường, chính là không giống nhau.
Cho nên không trách Hoả Oa sẽ sinh ra cảm giác bị phỏng vấn, mặt mày Tô Xướng không thể bị nhìn kỹ, nếu bạn muốn đối mặt với cô, bạn sẽ tự xem kỹ trong lòng chính mình.
Bữa cơm này, nhóm chị em vốn muốn xem kỹ Tô Xướng, bị ánh mắt như ánh trăng của Tô Xướng chăm chú nhìn.
Cũng may bên cạnh cô còn có Vu Chu, nàn ríu rít đùa giỡn với mọi người, đưa iPad qua: \”Hai bọn mình gọi trước một ít rồi, các cậu xem có muốn gọi thêm gì không, đừng khách sáo, dù sao cũng không biết có bữa tiếp theo hay không.\”