[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 38

Người càng sốt ruột, ngày càng chậm.

Sau tiệc trà, Vu Chu rất muốn hẹn Tô Xướng, nhưng không phải là kiểu thuận miệng hẹn ăn cơm như trước, nàng coi việc gặp nhau sau khi xác định rõ tâm ý là chính thức hẹn hò, so với thường ngày đều coi trọng hơn.

Nàng nghĩ tốt nhất là vào một ngày cuối tuần trọn vẹn, có thể cho hai người có nhiều thời gian thư giãn ở chung hơn. Nhưng sau khi trở về, tăng ca đuổi kịp tiến độ hạng mục, liên tục hai tuần đều bận rộn đến trời đất tối sầm.

Tuần thứ ba, Vu Chu rảnh rỗi, nhưng Tô Xướng lại bận rộn, công việc của cô vốn không có cuối tuần, sau khi sắp xếp xong dự án cũng rất không tiện xin nghỉ, Vu Chu học được phải sắp xếp thời gian với Tô Xướng trước.

Vì vậy lần gặp lại tiếp theo, đã là đầu tháng 8.

Tuy rằng không gặp mặt, nhưng các cô  lại thân thiết hơn bất kỳ tháng nào trước đó, mỗi ngày nói chào buổi sáng và chào buổi tối, thường xuyên gọi trò chuyện điện thoại, thỉnh thoảng buổi tối còn có thể call video.

Cùng là camera sau, có lần Vu Chu nói như vậy thật buồn cười, có thể lật lại không, vì vậy Tô Xướng chỉ lộ ra một phần nhỏ bên mặt phải, còn Vu Chu thì lộ trán và mắt, phần dưới vùi trong tay áo, gục đầu trên bàn.

Hai người lại đồng thời cười.

Mỗi ngày nói chuyện điện thoại xong, lỗ tai Vu Chu đều nóng lên, cũng có chút phóng xạ đến khuôn mặt. Nếu như nàng nằm, sẽ úp ngược điện thoại trước ngực, nghĩ lại một lần vừa rồi có mập mờ hay không. Nếu là ngồi, nàng sẽ ôm đầu gối ngắm trăng ngoài cửa sổ, và mỗi đêm trò chuyện với Tô Xướng, ngày hôm sau dường như trời nắng.

Vu Chu bắt đầu có chút mê tín.

Nàng coi việc miêu tả tâm ý của Tô Xướng là điều chế thuốc và tình thú ngoài công việc, ví dụ như, nàng sẽ dự đoán một số bói toán buồn cười.

Nếu hôm nay đến công ty chỉ trong vài phút, chứng tỏ Tô Xướng thích nàng.

Nếu hôm nay có thể bẻ đũa không có một chút xước, chứng tỏ Tô Xướng thích nàng.

Nếu trưa nay ăn cơm trưa xong, xuống lầu tản bộ, có thể nhìn thấy mèo hoang, chứng tỏ Tô Xướng thích nàng.

Nhưng có sức thuyết phục nhất chính là, nếu hôm nay nhận được WeChat của Tô Xướng, chứng tỏ Tô Xướng thích nàng.

WeChat của Tô Xướng giống như từng đồng xu, gửi vào trong hũ tiền của Vu Chu, có lúc là một xu, có lúc là một hào, có lúc là một tệ, tùy theo mức độ thân mật của giọng nói WeChat mà định ra.

Yêu thầm chuyện này, được tế bào lãng mạn của Song Ngư nhỏ dệt bổ sung, giống như dưa hấu mùa hè bỏ vào tủ lạnh, càng thơm ngọt hơn rất nhiều.

Mùa hè cứ như vậy tới, nhiệt độ không khí thiêu đốt cảm xúc, người trong công ty đều trở nên khô hơn mùa xuân. Mỗi khi bị tiền bối không kiên nhẫn đòi tư liệu, Vu Chu lại càng thêm nhớ Tô Xướng, vĩnh viễn không vội vã, bình tĩnh thong dong, Tô Xướng lạnh lẽo.

Có lần lãnh đạo bảo nàng photo tài liệu, suốt  hai mặt 298 trang, lại không cho nàng tháo đinh, lính mới vừa vào nghề không có cách gì hay, trông coi máy in in từng trang một, đồng nghiệp tới tới lui lui, không ai giúp nàng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.