[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] Hy Vọng Em, Thật Sự Hạnh Phúc – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 30

Ngày 27 tháng 6, Tô Xướng nghĩ có nên mời Vu Chu đi ăn hay không, nhưng nghĩ đến câu \”Chúc mừng sinh nhật\” mang tính xã giao hôm qua, nên không hành động nữa.

Bước vào tháng 7, Giang Thành bắt đầu nóng lên, có lẽ là một khoảng thời gian trước quá bận rộn, kỳ kinh nguyệt của Tô Xướng từ từ đến muộn, nhưng cũng may lần này không quá đau, hỏng bét chính là, cô nhớ tới lần trước quên mua băng vệ sinh.

Vội vàng về nhà gặp Vu Chu, nghe giọng nói hai ba lần, nhưng lại bỏ qua nội dung.

Cô mở điện thoại ra, muốn mua một ít để Meituan giao tới nhà, đột nhiên nghĩ tới cái gì, xuống lầu mở cửa phòng vệ sinh, trong tủ đựng đồ phía dưới bồn rửa tay, tràn đầy giấy cuộn, băng vệ sinh, kem đánh răng, được sắp xếp ngăn nắp.

Còn mua đồ dùng hàng ngày, đồ dùng ban đêm, đệm lót và quần an toàn. Là mấy nhãn hiệu Tô Xướng thường dùng.

Nhớ nhung là sóng biển, ùn ùn kéo đến.

Ngay lúc đó Vu Chu, phát hiện Tô Xướng không mua, nhưng nàng không nói, chính mình yên lặng mua, sợ Tô Xướng không có gì dùng.

Lại một lần nữa cảm nhận được cái loại cảm giác tê dại đáy lòng này, lại như là hóa thành một vũng nước, mơ hồ lên men.

Chưa từng có ai âm thầm chăm sóc cô như vậy, ngay cả người nhà cũng không, giúp việc phải trả tiền lương, được cha mẹ khen cần phải biểu hiện xuất sắc, nhưng Vu Chu thì không cần, hoặc là nói, nàng chỉ cần Tô Xướng cho nàng một chút, một chút quan tâm.

Tô Xướng cảm thấy cổ họng nghẹn lại, cảm xúc xa lạ đánh cô có chút khó chịu.

Cô ngồi trên nắp bồn cầu, tháo băng vệ sinh ra, sau đó bắt đầu nhớ Vu Chu.

Trong lòng có một tiểu quỷ, dường như cáu kỉnh quở trách, đồ ăn bên ngoài không ngon tẹo nào, cũng không thích uống rượu một mình, cô cũng muốn  thổi nến bánh sinh nhật, buổi tối về nhà phòng bật đèn thật ra đẹp hơn nhiều.

Tiểu quỷ này không phải Tô Xướng, cả hai chưa từng gặp mặt, nhưng nó lải nhải không ngớt.

Tô Xướng thu dọn lại, rửa tay đi ra ngoài, lần đầu tiên phát hiện nếu tiếng bước chân nặng một chút sẽ có hồi âm, cô khó hiểu quay đầu lại, hành lang thật dài, chỗ cuối cùng có một ngọn đèn tường độ sáng không cao, Tô Xướng ấn công tắc trên tường, đèn chiếu trên đỉnh bị hỏng, một cái lỗ tối đen như mực.

Lẽ ra bây giờ cô nên nhắn tin cho quản gia, lập tức sẽ có người đến sửa chữa, nhưng cô không, cô nhìn đèn hỏng, tắt công tắc, lại bật, lại tắt. Không biết đang chờ mong cái gì, có lẽ muốn xem, nếu đèn có sinh mệnh, có thể giãy giụa nối máy một lần nữa hay không.

Chỉ cần nhấp nháy một chút là được.

Nhưng hỏng là hỏng, cô dừng động tác, vòng qua phòng ăn, bước lên cầu thang, đi tới trước sảnh ngang lầu hai, ghé vào lan can nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc trước cô cũng rất thích không gian mở, mà chỗ đặc biệt của căn nhà này, là tầng cao rất cao, nhìn sô pha và bàn trà đều nhỏ đi một chút, giống như đồ chơi cỡ lớn, cô thích lạnh lùng nhìn dấu vết cuộc sống của mình, giống như cầm kính viễn vọng thiên văn quan sát tinh cầu trong vũ trụ mênh mông.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.