Tô Xướng lừa Vu Chu.
Thật ra cô ăn không ít lẩu, lúc chờ tin nhắn chán đến chết. Nhưng Vu Chu hâm nóng cơm cho cô, cô vẫn ăn hơn nửa bát.
Nói đúng hơn, cô đang lừa dối dạ dày của mình.
\”Thế nào?\” Cô thích nhất là Vu Chu hỏi cô câu này khi ăn cơm, cổ tay dựng thẳng để ở mép bàn, đầu hơi nghiêng, chờ mong Tô Xướng trao giải cho nàng.
Cô thậm chí còn nuốt một ngụm nước bọt nhỏ khi nói chuyện.
Thật khó để nói rằng chẳng thế nào.
Huống chi tài nấu nướng của Vu Chu thật sự rất tốt, Tô Xướng cũng không khoa trương: \”Ngon lắm.\”
\”Đúng không, thịt bò hầm bên ngoài không giống với cách làm của nhà chúng ta, khoai tây thịt gì gì đó đều thích chiên một chút, nhưng không thơm. Hơn nữa thịt bò hầm nhất định phải cho nhiều ớt khô vào, nếu không cay, rau thơm cũng không thơm nữa.\” Vu Chu cũng mặc kệ Tô Xướng có nghe hiểu hay không, tự mình giới thiệu.
Ăn xong, đứng rửa bát trò chuyện tiêu thực, sau đó mới bắt đầu uống rượu.
Thời gian tỉnh rượu quá dài, trộn lẫn với mùi kho tàu có tính xâm lược rất mạnh, mùi thơm trở nên phức tạp.
Cái ly là hai ly sâm banh Vu Chu ngồi xổm trước tủ chọn, nàng không chú ý kiểu ly, chỉ cảm thấy ly dài và mảnh nhìn đẹp hơn ly bụng to, cũng giống như nàng luôn thích những người cao gầy.
Nhưng ly rượu này nàng không thích lắm, lúc trước Tô Xướng cho nàng chọn đều là vị ngọt ngon miệng, loại này rất chát, uống một chút liền nhíu mày. Vì thế sau khi được sự đồng ý của Vu Chu, lại đi mở một chai rượu bọt khí, Tô Xướng nhắc nhở nàng uống hỗn hợp dễ say, Vu Chu cười tủm tỉm nói, nàng tắm xong rồi, chờ sau khi say là có thể ngủ ngay.
Tô Xướng sẽ không quản nàng nữa, hai người uống rượu nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng cụng ly.
Tiếng vang thanh thúy trong đêm yên tĩnh, giống như giọt mưa dự báo trước khi trút nước.
Khi ánh mắt càng ngày càng đậm, khi hô hấp càng ngày càng nặng, trước khi nói chuyện phải nhuận môi, hai người đều có dự cảm.
Tất cả mọi người đều có dự cảm.
Vu Chu hỏi Tô Xướng có phải rất thích uống rượu hay không, Tô Xướng cầm bật lửa bên cạnh, bật ra, đóng lại, lại bật ra, tới gần ngọn nến thơm bên cạnh bàn, nhưng không đốt.
Cô không trả lời, chỉ nói: \”Ngọn nến này là lúc trước mua quần áo được tặng, nhưng còn rất thơm, em ngửi thử xem?\”
Cô đưa nến cho Vu Chu, Vu Chu ngửi hai cái: \”Cửa hàng nào còn tặng nến cao cấp như vậy?\”
\”Thích à?\” Một khi giọng Tô Xướng thấp xuống, sẽ có cảm xúc, câu nói không rõ ràng lắm.
\”Có một chút.\”
\”Vậy em dùng đi.\”
Cửa hàng này thường xuyên tặng cho cô một số mốt quà nhỏ, rất tinh xảo, cô không cần, nhưng cũng không phải người tiện tay vứt đi lãng phí như vậy. Cũng may Vu Chu thích.