Thấy Phó Ngôn Khanh cười, Triệu Tử Nghiễn có chút hờn dỗi nhìn nàng: \”Ta chính là nói thật lòng, sao nàng lại cười?\”
Phó Ngôn Khanh gật đầu: \”Ừ, là lời thật lòng, ta hiểu được.\” Nói xong nàng cũng nghiêm túc lên: \”Nếu nàng nhớ mẫu phi, hiện tại liền có thể đi gặp người, có ta bồi tiếp nàng, không nên nghĩ quá nhiều, được không?\”
Triệu Tử Nghiễn hít vào một hơi, nhẹ gật đầu, nhưng trong mắt u sầu trăm kết.
Phó Ngôn Khanh nâng lên gương mặt nàng: \”An nhi, nàng đang lo lắng chuyện gì?\”
Triệu Tử Nghiễn muốn nói lại thôi, sau đó mới sụt sịt tiếng nói: \”Ta muốn gặp mẫu phi, lúc trước bọn họ đều nói mẫu phi chết rồi, ta một mực không chịu tin, cố chấp mà ngóng trông người, mãi cho đến khi ta sáu tuổi… Mộ di cũng bị người hại chết, ta mới giật mình phát hiện, vô luận ta như thế nào mong đợi, cuối cùng chỉ còn lại một mình ta. Cho đến khi lớn lên, mỗi lần thống khổ, ta đều ước mong mẫu phi còn sống, để một ngày ta có thể được người ôm lấy, thế nhưng càng hy vọng lại càng đau đớn, ta chung quy là chấp nhận sự thật rằng mẫu phi đã chết rồi. Hôm nay ta triệt để buông xuống, người lại đột nhiên xuất hiện. Khanh nhi, nàng hiểu được loại cảm giác này không. Trong trí nhớ, mẫu phi thật ôn nhu, đối ta rất tốt. Nhưng mười mấy năm trôi qua rồi, ta đều chưa một lần gặp lại người, ta sợ người bởi vì chán ghét mà vứt bỏ hoàng cung, cũng chán ghét mà vứt bỏ ta, sợ người nhìn thấy ta bây giờ, rốt cuộc không còn ấm áp như xưa nữa.\”
Phó Ngôn Khanh hôn một chút mi tâm của nàng, ôn nhu nói: \”Ta hiểu được, nhưng nếu như nàng lo lắng, sao không chính miệng hỏi người, An nhi, ta hiểu được mẫu phi rất trọng yếu đối với nàng, hôm nay như vậy bối rối, biết được mẫu phi còn sống, nàng không có khả năng nhắm mắt làm ngơ. Đã như vậy, liền đến gặp mẫu phi đi. Nếu như mẫu phi vẫn giống như xưa yêu thương nàng, ân,…..\” Nàng dừng một chút, nhưng lại xoay chuyển đề tài, khiêu mi cười khẽ: \”Ta liền cho phép nàng nhớ mẫu phi nhiều một chút, nhưng nếu mẫu phi thật lòng nhẫn tâm vứt bỏ nàng, ngày sau liền chỉ cho phép nàng nhớ đến ta.\”
Triệu Tử Nghiễn nghe được dở khóc dở cười: \”Nàng bá đạo như vậy, ta nhớ mẫu phi còn cần nàng cho phép?\”
Phó Ngôn Khanh nheo mắt nhìn nàng: \”Không muốn sao?\”
Triệu Tử Nghiễn chỉ là nhìn nàng cười, lập tức ôm nàng vào trong lòng, cái cằm cọ cọ trên vai nàng: \”Chúng ta cùng đi gặp mẫu phi nha, tuy ta không biết thái độ mẫu phi sẽ thế nào, nhưng mẫu phi là người thân còn sót lại duy nhất của ta trên đời này, ta muốn cùng nàng cả đời bên nhau, cũng nên nói cho người biết, được chứ?\”
Phó Ngôn Khanh nghiêng đầu hôn lên môi nàng, trầm giọng nói: \”Được, tất cả nghe theo nàng.\”
Địa điểm hẹn gặp tại một tiểu viện phía đông phố Trường Ương, nằm ở ngoại thành, cách xa kinh thành huyên náo ồn ào hoa lệ, yên tĩnh thanh u vô cùng. Ngoài sân viện trồng một hàng trúc phượng, ngày mùa đông giá rét vẫn xanh mướt đong đưa đầy sức sống.
Xe ngựa vừa dừng lại, hộ vệ rất nhanh mang xe lăn đến. Phó Ngôn Khanh vén lên màn xe, thấy ngoài trời cực kỳ lạnh giá, liền đem áo lông trên người Triệu Tử Nghiễn chỉnh lý thật chặt chẽ, lúc này mới ôm người đi xuống, đảm bảo gió lạnh sẽ không quét đến nàng, sau đó mới tiến đến chào hỏi hai thủ vệ ngoài cửa: \”Làm phiền hai vị thông báo cho Phòng đại nhân, lâu chủ đến rồi.\”