Lúc Phó Ngôn Khanh nhận được tin A đệ mình gặp nạn, cả người sững sờ đứng chết lặng, Triệu Tử Nghiễn ngồi trên xe lăn chỉ có thể nhìn thấy lưng của nàng cong đến chặt chẽ, thân thể đơn bạc không ngừng run lên, phảng phất giống như một dây cung, giờ phút này dĩ nhiên kéo căng đến cực hạn.
Triệu Tử Nghiễn ánh mắt phức tạp, trong mắt đen tối không rõ, một hồi lâu nàng đang chuẩn bị mở miệng, Phó Ngôn Khanh đột nhiên quay lại nhìn nàng, đôi con ngươi đè nén nồng đậm bi thương cùng lửa giận, run giọng nói: \”Ta muốn đi Lãng Châu.\”
Triệu Tử Nghiễn không biết đáp thế nào, lại thấy Phó Ngôn Khanh mím môi nói: \”Tô Cẩn thỉnh quân thượng đáp ứng, ta cần ngay lập tức lên đường.\”
Nói xong nàng có chút hốt hoảng trở về phòng, thời gian không đến nửa chén trà nhỏ, đã thấy nàng thu thập xong, cùng hai người Lạc Âm, Vô Ngôn cấp tốc chuẩn bị rời đi.
\”Khanh nhi, ta cùng nàng đi, lúc trước ta cũng từng nói qua nên đi Trường Sa gặp phụ vương của nàng.\” Triệu Tử Nghiễn vội vàng đẩy xe lăn đuổi theo.
Phó Ngôn Khanh quay đầu lại nhìn nàng, cuối cùng đỏ mắt nhẹ gật đầu.
Tào Lưu Cẩm thấy thế vội quỳ xuống, mở miệng: \”Quân thượng, ngài đã đáp ứng giúp Lưu Cẩm báo thù, thỉnh quân thượng mang theo Lưu Cẩm.\”
Phó Ngôn Khanh sắc mặt lập tức cứng lại, dứt khoát xoay người rời đi. Triệu Tử Nghiễn do dự một chút, lắc đầu: \”Bổn vương lần này đi có chuyện quan trọng muốn làm, mang theo cô bất tiện, chuyện bổn vương đã đáp ứng nhất định sẽ nhớ kỹ, Quỳ Châu nếu như phá được, bổn vương liền cho người đón cô. Võng Lượng, thu dọn đồ đạc, lập tức lên đường.\”
Sau một hồi rối ren, mấy người Võng Lượng rốt cuộc đẩy Triệu Tử Nghiễn rời đi, lưu lại Tào Lưu Cẩm ở phía sau gắt gao nhìn Triệu Tử Nghiễn. Tào Lưu Cẩm trong mắt hiện lên tơ máu, hai tay siết chặt, trong đầu từng lời của Âu Dương Hoa như đâm thẳng vào tim gan nàng.
\”Vô Song, chớ quên thân phận của ngươi, cũng đừng bao giờ quên mục đích của ngươi, tình cảm có thể diễn, nhưng lòng phải tuyệt đối giữ vững, nàng không thể nào là của ngươi, sau khi mục đích của chúng ta đạt thành, nàng liền phải chết!\’
Thế nhưng…. Tào Lưu Cẩm phát giác chính mình đã giữ không được lòng. Quân thượng đối Phó Ngôn Khanh thật sự quá mức dịu dàng, đối người khác cũng đều là tao nhã hữu lễ, chưa bao giờ bày ra phong thái vương giả, nhưng một khi có người chạm đến lòng kiêu ngạo, quân thượng liền tỏa ra một cỗ uy nghiêm khiến người khác phải run sợ cúi đầu. Lần kia tuy là say rượu mất lý trí, nhưng còn lưu lại ở trong mộng cảm giác muốn ngừng mà không được, một nụ cười một cái nhíu mày của người kia đều khiến nàng rung động không thôi. Nàng thậm chí nghĩ đến, một ngày kia nếu có thể thật sự được quân thượng chấp nhận, nàng liền buông bỏ tất cả để chìm vào trong đó.
Nhưng quân thượng cho đến bây giờ đều chưa từng để nàng vào trong mắt, đối với nữ nhân vô tình như Phó Ngôn Khanh, quân thượng lại hết lần này đến lần khác dùng thủ đoạn trói buộc nàng ta ở bên cạnh. Tào Lưu Cẩm không biết nên cảm khái quân thượng thâm tình, hay là nên cảm khái quân thượng cùng Triệu Mặc Tiên tính cách tàn nhẫn giống hệt nhau.