Ngày đó một con bồ câu màu xám từ trong sân viện Triệu Tử Nghiễn lặng lẽ bay đi, biến mất vào trong tầng mây xanh thẫm, không lưu lại một chút dấu vết.
Sáng sớm hôm sau, Phó Ngôn Húc liền dẫn tùy tùng rời khỏi Giang Lăng, Phó Ngôn Khanh đưa hắn ra khỏi cửa thành, Triệu Tử Nghiễn chỉ là ở xa nhìn xem hai tỷ đệ lưu luyến dặn dò nhau, tình cảnh giống như chia ly tử biệt.
Tựa hồ nghe A tỷ dặn dò xong rồi, Phó Ngôn Húc giương mắt nhìn qua Triệu Tử Nghiễn, trong mắt cảm xúc phức tạp, sau đó trở mình lên ngựa, rất nhanh dọc theo đường lớn mà vội vã rời đi.
Phó Ngôn Khanh nhìn theo một đoàn người thân ảnh dần dần biến mất, đứng thẫn thờ ở đó hồi lâu, lúc này mới quay đầu trở lại bên Triệu Tử Nghiễn.
\”Đừng lo lắng, Tây Nam Vương phủ của nàng hộ vệ đều là cao thủ. Gió nổi lên rồi, trở về thôi.\” Triệu Tử Nghiễn trong mắt mang theo tia động viên, thoáng nhìn Phó Ngôn Khanh một cái, sau lưng người hầu đỡ nàng lên xe ngựa, Phó Ngôn Khanh có chút tạm ngừng, cũng trầm mặc lên xe.
Tào Lưu Cẩm phát hiện, Phó Ngôn Húc đi rồi, quan hệ của hai người kia liền hòa dịu không ít, mặc dù đã không còn thân mật như trước, thế nhưng cũng không hề giương cung bạt kiếm.
Phó Ngôn Khanh như trước ở tại sân viện Phó Ngôn Húc, còn \’Tư Nhạc\’ bắt đầu thiếp thân chiếu cố sinh hoạt cho Triệu Tử Nghiễn, khiến cho Tào Lưu Cẩm không có nửa cơ hội xen vào.
Đoàn người Phó Ngôn Húc rời đi đã bốn hôm, mọi chuyện vẫn bình yên.
Buổi tối, Phó Ngôn Khanh ở trong phòng chuẩn bị cho Triệu Tử Nghiễn ngâm chân. Nàng chân bệnh đã hơn năm tháng rồi, thuốc này ngâm cũng giằng co hơn năm tháng, chân của nàng vẫn như trước, không có khí lực. Bất quá mấy hôm nay, trong lúc xoa chân cho nàng, Phó Ngôn Khanh vô ý cọ vào dưới lòng bàn chân nàng, lại phát giác ngón chân của nàng có chút co lại, khiến cho Phó Ngôn Khanh vui mừng không thôi. Rất nhanh đưa tin cho hai người Dược Tam Thông, tuy rằng còn không biết tình huống cụ thể, nhưng hiển nhiên đây là điểm tốt.
Triệu Tử Nghiễn thời gian dài chân không thể cử động, bất quá Phó Ngôn Khanh đem nàng chăm sóc rất tốt, mỗi ngày đều thay nàng vuốt ve co giãn, cẳng chân bắp thịt cũng không thua kém lúc trước bao nhiêu, tuy có gầy chút ít, nhưng vẫn là trắng trắng mềm mềm.
Phó Ngôn Khanh ngồi ở trên ghế đẩu chăm chú xoa cho nàng, da thịt trên người Triệu Tử Nghiễn rất trắng, đặc biệt là chân của nàng, hiện tại bị ngâm trong nước nóng lộ ra một cỗ hồng nhuận, năm đầu ngón chân non mịn như quả bồ đào, đáng yêu cực kỳ, Phó Ngôn Khanh nhìn vô số lần, luôn nhịn không được đi xoa bóp. Tựa hồ nghĩ đến cái gì, Phó Ngôn Khanh duỗi ra ngón tay tại điểm mẫn cảm giữa lòng bàn chân nàng nhẹ nhàng gãy gãy, đúng như dự đoán, đầu ngón chân đáng yêu nhỏ bé liền hơi co rụt.
Triệu Tử Nghiễn mấp máy miệng, sắc mặt có chút đỏ lên, lòng bàn chân lờ mờ có chút ngứa đấy, nàng nhịn không được nói: \”Nàng không được trêu chọc ta.\”
Phó Ngôn Khanh phốc cười khẽ một tiếng: \”Nào có trêu chọc nàng, chẳng qua là muốn thử xem đã tốt hơn chưa.\” Dứt lời lại tiếp tục sờ sờ chân nàng, cảm thấy nước có chút lạnh rồi, Phó Ngôn Khanh không đùa nữa, nhấc chân nàng lên lau khô, nhẹ nhàng kéo xuống ống quần, đứng dậy đem người bọc vào trong ngực.