Tiến vào tẩm điện, Triệu Tử Nghiễn cả người càng phát ra ủ rũ, ngây ngốc ngồi ở trên xe lăn, Phó Ngôn Khanh tại trước mặt nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve sườn mặt của nàng, ôn nhu nói: \”Khổ sở đến như vậy, liền lời nói cũng không muốn nói với ta sao?\”
Triệu Tử Nghiễn lông mi run rẩy, nàng nhìn Phó Ngôn Khanh trong chốc lát, thân thể liền nghiêng tới muốn nàng ấy ôm. Phó Ngôn Khanh lập tức ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng cho nàng, trong mắt đau lòng đều không cách nào nhịn xuống được. Triệu gia huynh đệ tương tàn, triệt để trở mặt nhau, Cảnh đế lại đang nằm thoi thóp, giờ đây tất cả trách nhiệm đều đổ lên vai Triệu Tử Nghiễn.
\”Ngoan, đã muộn, nàng trước tiên nghỉ ngơi một chút, không nên suy nghĩ quá nhiều, được không?\” Phó Ngôn Khanh ôn nhu dỗ dành nàng, trong lòng âm thầm hối hận vì đã để cho nàng rơi vào những gút mắc này.
Triệu Tử Nghiễn lắc đầu, ở trong ngực nàng cọ cọ lấy, đáng thương nói: \”Không muốn, ta nghỉ ngơi, nàng liền phải một người đi bận rộn.\” Hiện tại các nàng tuy rằng thắng được một nước cờ, thế nhưng tình huống phía sau càng thêm nghiêm trọng, bên ngoài còn không biết đã loạn thành cái dạng gì, Tiêu quý phi không tìm được, liền là một mối họa lớn.
Phó Ngôn Khanh bị nàng cọ đến có chút ngứa, đưa tay vuốt vuốt lỗ tai của nàng: \”Lo lắng ta?\”
Triệu Tử Nghiễn ngước mắt nhìn xem nàng, trừng mắt nhìn: \”Nàng là thê tử của ta, ta dĩ nhiên lo lắng cho nàng, nếu nàng mệt chết rồi, ta biết tìm ai bồi thường đây?\”
Phó Ngôn Khanh híp mắt cười khẽ: \”Ta cũng rất lo lắng cho nàng, như thế nào cho phải đây?\”
Triệu Tử Nghiễn tràn đầy chờ mong nhìn nàng: \”Ta hiện tại không mệt.\”
Phó Ngôn Khanh cúi xuống đụng đụng chóp mũi của nàng: \”Nàng còn bảo không mệt, vừa rồi ai mệt đến mức nhào cả vào lòng của ta, hử?\”
Triệu Tử Nghiễn thấy nói không lại nàng, liền bắt đầu làm nũng: \”Một mình ta ngủ ở đây rất buồn, nàng lại không theo bồi bên ta.\”
Phó Ngôn Khanh bất đắc dĩ, đành phải đứng lên, trực tiếp ôm người đến trên giường: \”Ta đây trước tiên cùng nàng ngủ, chờ nàng ngủ rồi ta đi làm chút việc, nghỉ ngơi thật tốt, đợi buổi sáng chúng ta lại cùng nhau xử lý một số chuyện, có được không?\”
Biết rõ Phó Ngôn Khanh kiên trì, Triệu Tử Nghiễn đành phải ngoan ngoãn nghe lời, giờ phút này trong nội cung hết thảy đều yên tĩnh trở lại, Phó Ngôn Khanh giúp Triệu Tử Nghiễn cởi ra ngoại sam cùng vớ giày, giải chính mình áo ngoài liền nằm ở bên người nàng, đem Triệu Tử Nghiễn ôm vào trong ngực.
Triệu Tử Nghiễn xác thực mệt mỏi, một đêm này tinh thần bị kích động, lại bị những chuyện cũ bi thương quấy đến tâm thần không yên. Trong lòng gút mắc vẫn chưa được giải trừ, lúc này được Phó Ngôn Khanh ôm, nghe hương thơm tràn đầy trong hơi thở, gối lên mềm mại ôm ấp, được người kia không ngừng vỗ nhè nhẹ trên lưng, tuy rằng cảm thấy nàng ấy giống như đang dỗ hài tử, nhưng thật sự dễ chịu cùng yên tâm đến cực hạn, nàng mơ mơ màng màng liền ngủ thiếp đi.
Phát hiện người bên cạnh hơi thở dần trở nên có tiết tấu, Phó Ngôn Khanh nhẹ nhàng mỉm cười: \”Còn nói không mệt mỏi, nhanh như vậy liền ngủ.\” Sợ Triệu Tử Nghiễn ngủ không an ổn, dù sao nơi này trong nội cung, lại là lần đầu tiên đến, Phó Ngôn Khanh cũng không vội rời đi, nàng nghiêng thân thể nhẹ vỗ lưng nàng ấy, yên tĩnh nhìn xem vẻ mặt người đang say ngủ.