[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 74: Giết gian phi, trừ nghịch thần! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 74: Giết gian phi, trừ nghịch thần!

Sau khi đại khái hiểu rõ tình hình, Triệu Tử Nghiễn liền cùng Phó Ngôn Khanh về phòng nghỉ ngơi, dù sao thân thể Triệu Tử Nghiễn chưa thật sự tốt hẳn, trải qua bôn ba đường dài dĩ nhiên chịu không nổi. Bởi vì chân của nàng đi lại bất tiện, vẫn là Phó Ngôn Khanh một mực ở bên chiếu cố nàng, hai người tự nhiên ở cùng một chỗ. Để tránh bị người phát hiện Triệu Tử Nghiễn hồi kinh, các nàng liền quyết định ở tại Bích Ngọc Các, án binh bất động.

Triệu Tử Nghiễn chân không thể động, Dược Tam Thông nhiều lần nhắc nhở nàng cần mỗi ngày dùng dược liệu ngâm chân, đồng thời thường xuyên xoa bóp hoạt động gân cốt, bằng không sợ ngày sau bắp thịt sẽ hoàn toàn vô lực thậm chí co rút. Trên đường không có điều kiện thực hiện, sau khi trở về, Phó Ngôn Khanh lập tức để Nhạc Dao sắp xếp người nấu thuốc, chuẩn bị cho Triệu Tử Nghiễn ngâm chân.

Bên ngoài mặc dù mưa to gió lớn, nhưng trong phòng hoàn toàn ngăn cách mưa gió, vô cùng ấm áp. Triệu Tử Nghiễn bị Phó Ngôn Khanh cởi chỉ còn lại trung y màu trắng, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường chờ đợi Phó Ngôn Khanh.

Phó Ngôn Khanh không muốn phiền phức người khác, bản thân liền xuống bếp đem thuốc mang lên. Trong tay mang theo thùng gỗ, bên trong thang thuốc còn tỏa ra nhiệt khí, Phó Ngôn Khanh vừa đẩy cửa liền chứng kiến Triệu Tử Nghiễn nhu thuận ngồi ở đó, ánh mắt nàng ấy một mực nhìn theo nàng, nhất thời trong lòng mềm thành một đoàn.

\”Sốt ruột chờ rồi sao?\” Phó Ngôn Khanh đem thùng gỗ để xuống, ôn thanh nói.

Triệu Tử Nghiễn lắc đầu, nhỏ giọng nói: \”Vất vả nàng rồi.\” Hai người đều bôn ba hồi lâu, Phó Ngôn Khanh vẫn chưa được nghỉ ngơi, còn một phen bận rộn chiếu cố mình, Triệu Tử Nghiễn trong lòng tràn đầy áy náy.

\”Ngốc lời nói.\” Phó Ngôn Khanh hờn liếc nhìn nàng, nửa ngồi nửa quỳ xuống thay nàng cuốn ống quần, Triệu Tử Nghiễn vội khom lưng muốn ngăn nàng: \”Ta tự mình làm.\”

Biết rõ trong lòng nàng nghĩ cái gì, Phó Ngôn Khanh ngước mắt nhìn xem nàng: \”Giữa nàng và ta còn muốn chú trọng những thứ này sao?\”

Triệu Tử Nghiễn dừng một chút, mi mắt buông xuống: \”Ta cảm thấy ủy khuất nàng rồi, nàng đường đường là quận chúa, làm sao có thể như vậy hầu hạ người.\”

Phó Ngôn Khanh động tác dưới tay liên tục, thử thử nước ấm, đem hai chân Triệu Tử Nghiễn để vào, sau đó nhẹ nhàng ấn bóp cho nàng, ngẩng đầu đối với nàng cười nói: \”Nàng nhưng là công chúa điện hạ của ta đấy, ta hầu hạ nàng thì đã làm sao?\”

Triệu Tử Nghiễn biết nàng kiên trì, cũng trầm thấp nở nụ cười, ánh mắt dán chặt vào người đang ngồi xổm ở trước mắt mình, nhìn xem nàng cẩn thận tỉ mỉ thay mình lung lay gân cốt, ôn nhu đến rối tinh rối mù.

Hai người nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau tỉnh lại liền bắt đầu thương thảo đối sách kế tiếp. Xe lăn của Triệu Tử Nghiễn đã có người đưa tới, giờ phút này nàng yên tĩnh ngồi ở trên xe lăn, lông mày nhẹ vặn một hồi lâu chưa lên tiếng.

Phó Ngôn Khanh ở một bên nhìn nàng, một lát sau mới lên tiếng: \”Nàng nghĩ gì thế?\”

Triệu Tử Nghiễn quay đầu: \”Ta đang nghĩ, vốn là hồi kinh có thể đi gặp trung thư đại nhân, dù sao hiện tại ngài ấy cũng đảm đương giám quốc, thương lượng với ngài ấy tất nhiên rất tốt. Chẳng qua là, hôm nay chân ta đã như vậy, nếu vội vã đi gặp ngược lại có khả năng mất đi sự ủng hộ của ngài ấy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.