[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 49: Không thể kiềm chế – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 49: Không thể kiềm chế

Trong lòng Triệu Tử Nghiễn tràn đầy vui vẻ cùng ấm áp, vươn tay không có tiếp bao vải, mà là đem Phó Ngôn Khanh kéo lại đây, sau đó vòng tay ôm eo nàng, làm nũng cọ cọ lên vai nàng. 

Phó Ngôn Khanh thả lỏng thân thể để nàng ôm, thấp giọng tiến đến bên tai nàng nói: \”Nàng đói bụng lắm phải không? Hôm nay cả ngày nàng đều ăn những vật kia, ta mang theo thịt nai, vừa được nướng chín đấy, nàng ăn một chút đi.\”

Triệu Tử Nghiễn ngẩng đầu, con mắt sáng long lanh mà nhìn nàng, cười tủm tỉm nói: \”Nàng một mực đi theo ta?\”

Phó Ngôn Khanh liếc nàng một cái, từ từ mở ra bao vải, mùi thịt nướng lập tức tỏa lên thơm nồng. Triệu Tử Nghiễn nhịn không được chuyển mắt xuống, nhưng lập tức lại ngẩng lên nhìn Phó Ngôn Khanh. Thấy nàng khả ái như vậy, Phó Ngôn Khanh trong lòng muốn cười, nhưng vẫn nghiêm mặt nói: \”Ta không đi theo nàng, để nàng bị người ta khi dễ sao? Nàng vừa trải qua độc phát, thân thể còn hư nhược nhiều, cần phải bồi bổ.\” Nói xong đem thịt nai đã được cắt tốt, cẩn thận đút cho người đang nuốt nước miếng ở kia.

Thịt nai này là Phó Ngôn Khanh đặc biệt dặn dò Vô Ngôn đi săn, sau đó nàng tỉ mỉ tẩm ướp gia vị, cẩn thận nướng lớp da bên ngoài chín vàng rực, bên trong chất thịt tươi ngon, vừa chín tới, mùi vị rất tốt. Cũng không biết nàng ướp bằng nguyên liệu gì, thịt nai nướng xong mang theo cỗ mặn ngọt vừa miệng, vô cùng thơm ngon, để Triệu Tử Nghiễn vừa nuốt xuống, trong mắt đều óng ánh.

Phó Ngôn Khanh nhìn nàng dáng vẻ tham ăn hệt như đứa bé, khóe môi ý cười càng thêm dày đặc, tiếp tục đút cho nàng ăn, Triệu Tử Nghiễn cũng cầm lên mấy khối thịt đút cho Phó Ngôn khanh. Hai người ngồi ở trên đệm, ăn đến vô cùng vui vẻ hài lòng.

Đợi đến lúc Triệu Tử Nghiễn ăn xong, Phó Ngôn Khanh thay nàng lau miệng, tỏ ý Triệu Tử Nghiễn nên đi ngủ, dù sao bôn ba một ngày đường, thật sự mệt mỏi.

Triệu Tử Nghiễn rầu rĩ nói:\”Khanh nhi, nàng muốn đi rồi sao?\”

Phó Ngôn Khanh nhìn nhìn bên ngoài: \”Ân, Vô Ngôn đang chờ.\” Nói xong nàng mỉm cười, đưa tay xoa xoa bụng Triệu Tử Nghiễn: \”Ta sẽ luôn đi theo nàng, tránh cho nó bị ngược đãi, lại không nghe lời.\”

Triệu Tử Nghiễn lưu luyến nhìn nàng, sau đó cầm chặt tay của nàng, đặt tại ngực mình, có chút khổ sở nói: \”Chỗ này cũng vậy, nàng đi rồi, nó cũng sẽ không nghe lời.\”

Ánh mắt Phó Ngôn Khanh khẽ chớp, lòng bàn tay tinh tường cảm nhận được nhịp tim của người kia, còn có cảm giác căng đầy mềm mại, để vành tai nàng có chút nóng lên, phát nhiệt.

Nàng rụt tay về, thấp giọng ho khan một tiếng: \”Ngoan, ta luôn ở phía sau nàng, chỉ cần có cơ hội, ta liền sẽ tới thăm nàng.\”

Triệu Tử Nghiễn thật sự muốn dính lấy nàng, nhưng cũng hiểu được không thể để nàng ở đây lâu, vạn nhất bị Triệu Mặc Tiên phát hiện, Phó Ngôn Khanh sẽ gặp nguy hiểm.

Triệu Tử Nghiễn gật gật đầu, nhu thuận mà nhìn nàng. Phó Ngôn Khanh phát giác từ sau lần nàng trở lại Sóc Châu gặp Triệu Tử Nghiễn, nàng ấy càng ngày càng ngoan, giống như hiện tại, nhìn nàng ấy dáng vẻ đáng thương ngồi ở kia, để tâm hồn hơn bốn mươi tuổi của nàng nhanh trở nên mềm nhũn, nàng thoáng nghiêng đầu tới hôn hôn khóe miệng đứa trẻ kia, sau đó lập tức rời đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.