Phó Ngôn Khanh một thân nhiễm đầy sương gió, giờ khắc này bờ môi khẽ run nhìn Triệu Tử Nghiễn, trong ánh mắt tràn ngập đau xót không gì tả được. Nàng không thể tin người đang hết sức suy yếu trước mắt, chính là người vừa mới mấy ngày trước thôi còn cùng mình làm nũng chơi xấu, lại triền miên ôn nhu vô cùng.
Hiện tại người kia hốc mắt xanh xao, sắc mặt tái nhợt giống như một tờ giấy, thân thể tiều tụy đến không được. Nàng ấy tùy ý khoác y sam màu trắng, khiến cho cả người càng trở nên phong phanh. Ánh mắt nhìn đến vết máu tái nhợt kia, lại thấy người nọ hoảng hốt nắm chặt tay, đem lòng bàn tay tràn đầy vết máu che giấu sau lưng, Phó Ngôn Khanh toàn thân đều run lên. Khóe mắt nàng đã đỏ bừng, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời.
Triệu Tử Nghiễn làm sao ngờ đến nàng đột nhiên xuất hiện, vội vàng dựa vào cạnh bàn đứng lên, đèn nén ho khan, hốt hoảng nói: \”Nàng….nàng không phải hồi kinh rồi sao, như thế nào bỗng nhiên đến nơi này?\”
Phó Ngôn khanh buông tay ra, để mặc cho túi hành lí trên lưng rơi xuống đất, từng bước một đi vào trong phòng, run giọng nói: \”Ta nếu không đến, nàng còn muốn giấu giếm ta bao lâu?\”
Nàng đỏ mắt mà nhìn Triệu Tử Nghiễn, cố gắng nhẫn nại cảm xúc, có chút cuồng loạn nói: \”Nàng có phải đợi đến khi sắp chết rồi, nàng mới chịu nói cho ta biết sự thật, vì sao nhẫn tâm với ta như vậy, Triệu Tử Nghiễn?\”
Trong phòng Huyền Thanh sớm liền lui xuống,Triệu Tử Nghiễn không biết trả lời như thế nào, mắt thấy Phó Ngôn Khanh gần như đã tan vỡ, khàn giọng nói: \”Ta… Thực xin lỗi…\”
Phó Ngôn Khanh nhìn người nọ vốn đã sắc mặt trắng bệch, giờ phút này càng trở nên khổ sở, cả người cũng sắp lung lay ngã xuống, nàng làm sao chịu nổi nữa, vươn tay đem người ôm vào trong ngực, nghẹn tiếng nói: \”Nàng đến cùng bị làm sao vậy, mới… Bốn ngày, ta mới rời khỏi bốn ngày, nàng liền biến mình thành dáng dấp này rồi.\”
Triệu Tử Nghiễn nhìn nàng khổ sở, trong lòng càng như muốn vỡ tung: \”Khanh nhi, nàng đừng như vậy, ta sai rồi, nàng đừng khóc.\”
Phát giác được hai dòng chất lỏng ấm nóng đã thấm ướt vai áo, Triệu Tử Nghiễn cuống quít lên muốn an ủi Phó Ngôn Khanh, lại không biết như thế nào mở miệng. Một hồi nóng vội khiến cổ họng nàng dâng lên một cơn khó chịu, nàng liều mạng đè xuống ho khan, đem chính mình ép nghẹn đến đỏ bừng cả mặt.
Phó Ngôn Khanh phát hiện không đúng, vội đẩy nàng ra, thay nàng thuận lưng, gấp đau nhức nói: \”Nàng đừng chịu đựng, Triệu Tử Nghiễn, ta cầu xin nàng, nàng có thể hay không thương tiếc lấy chính mình!\”
Triệu Tử Nghiễn thân thể run lên, ho khan vài tiếng lại nhổ ra vài ngụm máu, tránh không kịp liền vẩy lên vạt áo Phó Ngôn Khanh.
Phó Ngôn Khanh chỉ cảm thấy lạnh cả người, ôm người đến trên giường vội vàng nói: \”Nàng ngoan, cần phải lập tức mời đại phu đến!\”
Triệu Tử Nghiễn nhất thời không còn chút sức lực nào, một câu cũng nói không nên lời, chỉ có thể nắm lấy y phục Phó Ngôn Khanh. Trong lòng Phó Ngôn Khanh nóng như lửa đốt, liên tục giúp nàng thuận ngực.