Đợi đến lúc Phó Ngôn Khanh vô tri vô thức từ trong mộng tỉnh lại, nàng chỉ cảm thấy có chút khó chịu, trong lòng chẳng biết vì sao hoảng sợ. Chờ nàng lấy lại tinh thần mới phát hiện mình giờ phút này đang ngủ ở trên giường nhỏ, trong tầm mắt liền thấy Triệu Tử Nghiễn đang bày đồ ăn sáng lên bàn. Một thân huyền sắc cẩm bào của nàng ấy rơi vào giữa ánh sáng mặt trời, để màu sắc tối trầm kia cũng nhiễm một tầng lấp lánh.
Phát giác Phó Ngôn Khanh tỉnh lại, Triệu Tử Nghiễn quay đầu, đối nàng ôn nhu mỉm cười: \”Nàng đã tỉnh? Vừa lúc ta chuẩn bị xong đồ ăn sáng, nàng rửa mặt liền có thể dùng.\”
Lúc này Triệu Tử Nghiễn giống như một mặt trời nhỏ, rực rỡ tươi đẹp, cùng dáng vẻ tối tăm phiền muộn cô đơn ở trong mộng hoàn toàn khác biệt. Phó Ngôn Khanh vuốt ve ngực, cũng còn tốt, An nhi của nàng hôm nay vô cùng tốt đẹp.
\”Nàng làm sao vậy? Có phải trên đường ngủ không thoải mái? Sắc mặt nàng không được tốt.\” Triệu Tử Nghiễn đi tới ngồi ở bên người nàng, lo lắng hỏi.
Phó Ngôn Khanh không nói chuyện, nhưng lại đưa tay ôm lấy nàng.
Triệu Tử Nghiễn sững sờ, tay vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, người trong ngực thanh âm có chút thấp mị: \”Ta vừa có một giấc mơ.\”
Triệu Tử Nghiễn cọ cọ tóc mai của nàng, ôn nhu nói: \”Giấc mơ không tốt sao?\”
\”Ừ, bất quá tỉnh lại trông thấy nàng rồi, liền cảm thấy không gì tốt hơn.\”
Triệu Tử Nghiễn mi mắt hơi cong: \”Nguyên lai ta còn có tác dụng như vậy. Được rồi, tất nhiên là ngủ không ngon mới mơ thấy ác mộng, hiện tại tỉnh, nàng không nên suy nghĩ nhiều nữa, ăn cơm xong, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi lên đường.\”
\”Được.\” Phó Ngôn Khanh ngồi dậy thay y phục, Triệu Tử Nghiễn giúp nàng chuẩn bị tốt đồ dùng rửa mặt, chờ đợi nàng dùng bữa.
Phòng này khá đơn sơ, trừ đi một chiếc giường nhỏ và một cái bàn gỗ, chỉ còn sót lại một cái bàn trang điểm, nhìn dáng vẻ cũng đã xưa cũ rồi.
\”Đây là nơi nào?\”
\”Chúng ta ra ngoại ô kinh thành rồi, đại khái là cách kinh thành mười mấy dặm đường. Ta xin ở nhờ một hộ nông dân, mượn họ một căn phòng. Nơi này thức ăn đơn sơ, nàng dùng tạm một chút, chờ đến trong trấn ta lại chuẩn bị tốt hơn.\” Điểm tâm sáng rất đơn giản, trừ đi hai chén cháo trắng, liền chỉ có một đĩa dưa muối, hai cái bánh bao. Triệu Tử Nghiễn cảm thấy ủy khuất Phó Ngôn Khanh, có chút áy náy nói.
Phó Ngôn Khanh lắc đầu: \”Ta cũng không phải kén ăn như vậy, làm sao tính là đơn sơ. Thế nhưng, ta lại sợ nàng bị đói.\”
Triệu Tử Nghiễn khẽ nở nụ cười: \”Khanh nhi, nàng thật sự coi ta là heo, ta không phải lúc nào cũng ăn nhiều như vậy, điểm tâm sáng như này là đủ rồi.\”
Hai người ăn cơm xong, mấy người Vô Ngôn cũng đã chuẩn bị tốt ngựa, thấy hai nàng đi ra, liền lên tiếng nói: \”Hai vị chủ nhân, chúng ta đã sẵn sàng lên đường.\”
\”Tốt, các ngươi xem lại lương khô cùng nước đã thỏa đáng chưa, chúng ta liền lên đường.\” Phó Ngôn Khanh nói.
Thôn làng nơi đây rất hẻo lánh, chủ nhà này là một vị lão bá một thân một mình trông coi nông trại. Lúc rời đi, Triệu Tử Nghiễn âm thầm lưu lại một thỏi bạc, đoàn người lại tiếp tục lên đường.