[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 38:Quận chúa đây là muốn chiêu cửu điện hạ làm quận mã? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 38:Quận chúa đây là muốn chiêu cửu điện hạ làm quận mã?

Sắp đến ngày Triệu Mặc Tiên khởi hành đi Tây Cảnh, Triệu Tử Nghiễn cùng Phó Ngôn Khanh an bài xong mọi chuyện, liền từ biệt Nhạc Dao cùng Thịnh Vũ, chuẩn bị sáng hôm sau lên đường đến Sóc Châu.

Hai nàng đi đến trước của phủ, Triệu Tử Nghiễn nhìn nhìn cửa lớn hai nhà, chậm rãi nói: \”Từ hôm nay liền không cần kiêng dè nữa, ta phải cùng nàng đi vào bằng cửa chính, ta cũng không muốn trong đêm lén lút leo tường.\”

Phó Ngôn Khanh rũ mắt mỉm cười: \”Nàng khi nào lén lút qua, nàng vừa tới, trong phủ ta ai chẳng biết?\”

Triệu Tử Nghiễn trong mắt tràn đầy vui vẻ, nắm tay nàng cùng nhau tiến vào Tô phủ.

Mấy người Lạc Âm lúc này đang thu xếp hành lí đem theo, thấy các nàng trở về rồi, Lạc Âm dẫn đầu nói: \”Quận chúa, lần này đi Huyễn Ảnh Sơn Trang, xin cho phép Lạc Âm theo bảo hộ người.\”

Phó Ngôn Khanh nghiêng đầu nhìn Triệu Tử Nghiễn, tựa hồ muốn hỏi ý kiến nàng. Triệu Tử Nghiễn lắc lắc đầu nhìn Lạc Âm, vẻ mặt dường như có chút do dự. Lạc Âm thấy vậy, có chút gấp: \”Điện hạ, người nói với quận chúa, để thuộc hạ đi theo có được không?\”

Triệu Tử Nghiễn khó xử nói: \”Chuyện này…\”

Mắt thấy Lạc Âm tha thiết mong chờ, Phó Ngôn Khanh khẽ liếc Triệu Tử Nghiễn, đưa tay ở trên eo nàng nhẹ nhàng vặn một cái, Triệu Tử Nghiễn cứng ngắt, vội nói: \”Được rồi, chỉ là các ngươi cần lưu lại vài người, cùng người của ta theo dõi chặt chẽ tình hình ở kinh thành.\”

Phó Ngôn Khanh cũng nghiêm túc dặn dò: \”Bảo hộ tốt Thịnh gia, lần này Thịnh gia đắc tội quá nhiều người, cần hết sức đề phòng có kẻ giở thủ đoạn sau lưng.\”

\”Thuộc hạ hiểu được, thuộc hạ sẽ ở lại, để Vô Ngôn đi theo quận chúa, chúng thuộc hạ cũng yên tâm.\” Phó Dương chắp tay chân thành nói.

Triệu Tử Nghiễn tự nhiên hiểu được bọn hắn lo lắng Phó Ngôn Khanh, tuy nói nàng chắc chắn bảo hộ tốt cho nàng ấy, nhưng thêm một cao thủ đi theo tự nhiên sẽ càng an toàn: \”Khanh nhi, liền quyết định như vậy đi.\”

\”Được, các ngươi thu thập xong liền nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta đêm nay suốt đêm lên đường.\” Phó Ngôn Khanh nói.

\”Vâng!\”

Đợi mấy người Lạc Âm rời đi rồi, Phó Ngôn Khanh ngẩng đầu nhìn ánh tà dương phía trời xa, có chút tò mò hỏi: \”Chúng ta cũng chuẩn bị xong rồi, nàng ấy hiện ở nơi nào?\”

Triệu Tử Nghiễn hiểu được nàng nói tới ai, xoay người nhẹ nhàng vỗ tay ba cái, một hắc y nữ tử lập tức đáp xuống trước mặt hai người. Nữ tử lúc này vẫn còn đeo khăn che mặt, như vậy cúi đầu quỳ một chân xuống đất, thấy không rõ hình dáng của nàng.

Triệu Tử Nghiễn ôn hòa mỉm cười, đưa tay nâng nàng kia dậy: \”Ta đã dặn các ngươi không cần quỳ rồi, bọn họ đều nghe theo, chỉ có ngươi vẫn không sửa được thói quen này, nhanh đứng lên đi.\”

\”Tạ ơn điện hạ.\” Thanh âm của nàng có chút thanh thúy, có thể đoán ra tuổi tác của nàng cũng không lớn. Nàng sau khi đứng thẳng lên, liền tháo xuống khăn che mặt, lộ ra gương mặt hết sức tinh xảo, cùng Triệu Tử Nghiễn giờ phút này giống nhau như đúc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.