[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 19: Người thương ở bên kia vách tường (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 19: Người thương ở bên kia vách tường (1)

          
Đôi mắt Triệu Tử Nghiễn mở to, hiển nhiên có chút ngoài ý muốn. Phó Ngôn Khanh cười khổ một tiếng: \”Chính là thấy nàng…… Ta lại có chút dao động.\”

\”Ta…… Làm nàng thất vọng rồi sao?\” Triệu Tử Nghiễn ủ rũ nói.

Phó Ngôn Khanh lắc đầu: \”Không, An nhi, nàng…… Nàng không thích hoàng cung, đế vị kia, nàng càng không mong muốn, là ta quá ích kỷ.\”

Một tiếng gọi \’An nhi\’ làm Triệu Tử Nghiễn con ngươi sáng ngời, nàng giấu không được vui mừng nói: \”Nàng chịu nhận ta!\”

Phó Ngôn Khanh thấy nàng vui vẻ như vậy, cùng lúc nãy hoàn toàn bất đồng, trong lòng nhịn không được mềm nhũn, hơi bất đắc dĩ nói: \”Nàng đều nhận ta, ta có nhận nàng hay không, cũng không phải vấn đề nữa rồi.\”

Triệu Tử Nghiễn thấp giọng bật cười, lúc sau lại ôm ngực mãnh liệt ho khan.

Phó Ngôn Khanh sắc mặt khẽ biến, vội đứng dậy vuốt lưng cho nàng, mới vừa chạm đến y phục của nàng, trong lòng tức khắc căng thẳng, người này y phục sớm đã bị mồ hôi thấm ướt!

\”Nàng rốt cuộc chỗ nào không thoải mái, sao ra nhiều mồ hôi lạnh như vậy?\” Giọng nói của nàng không giấu được lo lắng.

Sắc mặt Triệu Tử Nghiễn vô cùng mệt mỏi, khoác tay: \”Chỉ là hàn bệnh tái phát, hồi lâu chưa từng bệnh đến lợi hại thế này, trên người lúc lạnh lúc nóng, hư nhược.\”

Phó Ngôn Khanh vội đỡ nàng nằm xuống giường: \”Là ta không tốt, biết rõ nàng bị bệnh, còn cùng nàng nói nhiều như vậy.\” Dứt lời lại đi rót thêm cốc nước, đỡ Triệu Tử Nghiễn dậy, đút cho nàng uống.

\”Ta không có việc gì, đã uống thuốc rồi, ngủ một giấc liền tốt.\”

Phó Ngôn Khanh nhíu mày nói: \”Ngoài phòng chính là người của nàng?\”

Triệu Tử Nghiễn gật đầu, mắt thấy Phó Ngôn Khanh muốn đứng dậy, nàng duỗi tay túm chặt nàng ấy. Nàng thật sự chịu không nổi nữa, có chút mê mang mà thấp giọng nỉ non nói: \”Nàng không cần băn khoăn ta sẽ không thích vị trí kia, nếu đại hoàng huynh không được, ta chắc chắn sẽ tranh lấy đế vị. Đối với ta mà nói, nếu ta đến cùng không có biện pháp bảo vệ được người bên mình, ta thà rằng chết đi.\” Dù cho trước mặt đau đớn đến thế nào, nàng cũng có thể chịu đựng, nhưng để người thương của mình mất đi, nàng có chết cũng không cam lòng. Mẫu phi, Mộ di, Phó Ngôn Khanh, nàng đều chỉ có thể trơ mắt nhìn các nàng rời đi. Lần này, tuyệt đối không thể.

Phó Ngôn Khanh sau khi nghe xong có chút trầm mặc, một lát sau nàng mới đứng lên, mở cửa nhẹ nhàng gõ vài cái.

Một hắc y tử nữ tử lặng yên đáp xuống.

\”Điện hạ nhà các ngươi bị sốt, đem một chậu nước ấm tới đây.\”

Nữ tử gật đầu, lập tức xoay người đi lấy nước.

Lúc Phó Ngôn Khanh đem nước ấm trở vào phòng, Triệu Tử Nghiễn đã nhíu mày ngủ thiếp đi, mấy sợi tóc ướt dán trên trán nàng, nhìn qua vô cùng gầy yếu khiến người đau lòng.

Phó Ngôn Khanh thấp  giọng gọi nàng vài câu, thấy nàng không phản ứng, thở dài. Có điều mới vừa rồi Triệu Tử Nghiễn ra một thân mồ hôi, áo mỏng trên người đều ướt đẫm, như vậy ngủ sẽ không thoải mái. Nhìn nàng dáng vẻ khó chịu, Phó Ngôn Khanh cũng không đành lòng đánh thức.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.