Nhạc Dao sau khi nghe xong sắc mặt lập tức khổ sở, đáng thương nói: \”Vũ nhi thật sự là nhẫn tâm, rõ ràng nàng nói kế đánh vào lòng người chính là thượng sách.\”
Thịnh Vũ hớp miếng trà, lông mày khẽ nhếch, nhẹ gật đầu: \”Không sai, vậy nàng cứ hồi báo với bệ hạ, đều là ta làm đấy, thế nào?\”
Nhạc Dao sững sờ, mấp máy miệng, nhưng là nở nụ cười: \”Khối băng hôm nay vậy mà thông suốt rồi, còn có thể trêu đùa ta.\” Nàng tay phải chống cằm, nghiêng đầu liếc mắt đưa tình nhìn xem Thịnh Vũ. Thịnh Vũ hôm nay mặc một thân xiêm y thuần trắng, hoa văn chỉ bạc càng tô thêm sự mộc mạc của nàng, chỉ vỏn vẹn mang cây trâm có đính ngọc trai điểm ở trên tóc làm đẹp, giữa trà quán huyên náo, nàng như trước không có bao nhiêu biểu lộ, trong trẻo nhưng lạnh lùng yên tĩnh, ngồi ở đó dĩ nhiên là cảnh đẹp ý vui.
Thịnh Vũ vốn là để tùy ý Nhạc Dao ngắm nhìn, nhưng ánh mắt kia quá mức nóng rực, khiến cho nàng có chút không bình tĩnh được, lỗ tai đỏ bừng, bất đắc dĩ nói: \”Uống trà liền uống đi, nhìn ta làm gì?\”
Nhạc Dao đổi tư thế, mắt vẫn dán vào Thịnh Vũ, cười nhẹ nói: \”Đương nhiên là Vũ nhi dễ nhìn.\”
Thịnh Vũ ánh mắt bốn phía dao động, phát hiện không ai chú ý, liền nghiêm mặt nói: \”Nàng đã đáp ứng ta, trước mặt người khác cần đứng đắn chút ít, nàng lại không ngoan.\”
Thịnh Vũ tuy lời nói lãnh đạm, gương mặt thoạt nhìn càng lộ ra đông lạnh, nhưng Nhạc Dao lại nghe ra một chút ý tứ trong giọng nói của nàng, lập tức cười đến càng thêm hài lòng, ngoan ngoãn gật đầu: \”Được, ta nghe lời, vậy Vũ nhi có ban thưởng không?\”
Rất nhanh Thịnh Vũ mặt liền quỷ dị mà đỏ lên, từ ngày ấy dung túng Nhạc Dao nhất thời ham vui, về sau người này hầu như liền ăn quen bén mùi rồi, tuy nói… cảm giác dung hòa cùng nàng ấy, xác thực tươi đẹp, nhưng cũng không thể như vậy không biết tiết chế, chỉ là Nhạc Dao luôn quấn quít đòi ban thưởng, mà nội dung thưởng, để Thịnh Vũ càng ngày càng thẹn thùng.
\”Không biết xấu hổ!\” Thịnh Vũ ném lại một câu, cố duy trì lấy dáng vẻ lạnh băng trực tiếp rời khỏi trà quán. Nhạc Dao cười nhẹ lắc đầu, vội vàng đuổi theo. Cũng không phải nàng muốn chọc giận Thịnh Vũ, chỉ là nhìn xem người nọ vẻ mặt lạnh băng bị nàng làm cho tan chảy, nàng liền nhịn không được trêu chọc, đáng yêu chết mất thôi.
Đuổi theo Thịnh Vũ, Nhạc Dao đưa tay liền đem bàn tay lạnh băng của nàng ấp vào trong tay mình, khẽ nhíu mày: \”Như thế nào lạnh như vậy, không phải nàng mới uống trà nóng sao? Lại không chịu mặc dày một chút.\” Nhạc Dao vừa nói vừa xoa nắn bàn tay Thịnh Vũ, sắc mặt đến là nghiêm túc. Thịnh Vũ cũng không sợ lạnh, nàng càng không thích mặc y phục quá dày, dù hạ nhân luôn chuẩn bị y phục đầy đủ, nhưng nàng luôn mặc thiếu một kiện áo choàng, để Nhạc Dao có chút bất đắc dĩ.
Thịnh Vũ tự biết đuối lý, sau một lúc lâu mới nói khẽ: \”Ta không thích mặc nhiều, cũng không quá lạnh, chẳng qua là tay có chút lạnh mà thôi, lại nói… không phải có nàng ở bên rồi sao?\”Bình thường nàng lạnh, Nhạc Dao đều sẽ làm ấm cho nàng, hai người mỗi lần ra ngoài thương lượng buôn bán, Nhạc Dao luôn mang theo một ít y phục, xuất hành liền khoác lên cho nàng, lúc nghỉ ngơi cũng sẽ giục nàng mặc nhiều một chút.